Người lính trong mắt em

     

BBT: có lẽ trong trung khu thức những tình nhân thơ vẫn còn nhớ rất nhiều câu thơ của Huy Cận: Đững vững chãi bốn ngàn năm sừng sững sống lưng đeo gươm tay mềm mịn và mượt mà bút hoa sinh sống hiên ngang vẫn có nhân chan hòa.."

đông đảo câu thơ ấy đã đánh thức trong mỗi bọn họ những suy cảm về dân tộc bản địa Việt Nam- về một dân tộc bản địa vừa hào hùng vừa hào hoa. Và một trong những con người tạo ra sự khúc tráng ca cho dân tộc bản địa ta là những người lính. Trong cụ kỉ XX, ít có dân tộc nào như dân tộc nước ta phải chống chọi với đều đế quốc hùng vượt trội nhất thế giới. Để thành công kẻ thù, không còn sự chắt lọc nào khác, chúng ta sẵn sàng đồng ý hi sinh toàn bộ vì chân lí”Không có gì quý hơn độc lập tự do”. Trong yếu tố hoàn cảnh lịch sử ấy, một giải pháp thật tự nhiên, hình ảnh người lính biến chuyển một hình ảnh nổi nhảy nhất vào âm nhạc, thơ ca. Cùng cũng thật tự nhiên, hình hình ảnh người lính là biểu tượng cho vẻ đẹp cao cả, là hình tượng về một dân tộc bền gan vững chí trước thách thức sống còn. Rộng nửa cụ kỉ trôi qua, từ số đông ngày đầu trường kì chống Pháp mang lại nay, việc khám phá vẻ đẹp mắt của bạn lính là niềm thôi thúc với tương đối nhiều người nạm bút. Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập và hoạt động QĐND với Ngày hội QPTD cửa hàng chúng tôi xin trân trọng gửi tặng quý độc giả, quý thầy cô và những em những vần thơ giỏi về fan lính.Cho dù chưa thật đầy đủ đầy nhưng cũng trở thành giúp chúng ta hiểu thêm về sự việc cống hiến, sự hi sinh của rất nhiều người lính- những bé người luôn sóng với lí tưởng " khi Tổ Quốc đề nghị họ biết sinh sống xa nhau..."




Bạn đang xem: Người lính trong mắt em

*

Tây Tiến quang Dũng

Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi lưu giữ về rừng núi nhớ chơi vơi sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi Mường Lát hoa về trong đêm hơi Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm Heo hút đụng mây súng ngửi trời ngàn thước lên cao ngàn thước xuống công ty ai trộn Luông mưa xa khơi thằng bạn dãi dầu không cách nữa Gục lên súng mũ xem nhẹ đời Chiều chiều oai phong linh thác gầm thét Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người Nhớ ôi Tây Tiến cơm trắng lên khói Mai Châu mùa em thơm nếp xôi Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa Kìa em xiêm áo tự lúc nào Khèn lên man điệu nữ e ấp Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ tín đồ đi Châu Mộc chiều sương ấy có thấy hồn lau nẻo bến bờ gồm nhớ dáng tín đồ trên độc mộc Trôi làn nước lũ hoa đong đưa Tây Tiến đoàn binh ko mọc tóc Quân xanh color lá dữ oai nghiêm hùm mắt trừng nhờ cất hộ mộng qua biên cương Đêm mơ tp. Hà nội dáng kiều thơm Rải rác biên cương mồ viễn xứ chiến trường đi chẳng tiếc nuối đời xanh Áo bào gắng chiếu anh về khu đất Sông Mã gầm lên khúc độc hành Tây Tiến bạn đi không hẹn mong Đường lên thăm thẳm một chia lìa Ai lên Tây Tiến mùa xuân ấy Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi (Phù lưu lại Chanh 1948- )

Đồng chí

- thiết yếu Hữu-

quê nhà anh nước mặn đồng chua làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá Anh với tôi đôi người xa lạ Tự phương trời chẳng hứa quen nhau Súng bên súng, đầu sát bên đầu Đêm rét chung chăn thành song tri kỉ Đồng chí! ruộng nương anh gửi đồng bọn cày Gian đơn vị không, kệ thây gió lung lay Giếng nước gối đa nhớ tín đồ ra lính Anh cùng với tôi biết từng đợt ớn lạnh Sốt run bạn vầng trán ướt những giọt mồ hôi Áo anh rách vai Quần tôi bao gồm vài miếng vá Miệng cười cợt buốt giá, chân không giầy Thương nhau tay cầm cố lấy bàn tay. Đêm nay rừng hoang sương muối Đứng cạnh bên nhau đợi giặc cho tới Đầu súng trăng treo.

Cuộc phân tách li màu đỏ

- Nguyễn Mỹ

-

Ðó là cuộc chia ly chói ngời sắc đỏ Tươi như cánh nhạn lai sắc hồng Trưa một ngày sắp ngả thanh lịch đông Thu, thốt nhiên nắng quà lên bùng cháy Tôi nhận thấy một cô áo đỏ Tiễn đưa ck trong nắng nóng vườn hoa ông xã của cô sắp đến sửa ra đi Cùng đi với nhiều bè bạn nữa dòng áo đỏ rực như than lửa Cháy không nguôi trước cảnh chia ly Vườn cây cỏ và cái nón trắng tê Không đậy nổi tình thương cô rực cháy. Không bít được nước mắt cô vẫn chảy những giọt tráng nghệ nóng rộp sáng ngời tan trên bình minh đang hé giữa làn môi và rạng đông đã bừng trên nét mặt - Một rạng đông với color hồng ngọc Cây mê mệt xanh điện thoại tư vấn họ mang lại ngồi Trong nhẵn rợp của mình, nói về ngày mai Ngày mai đã là ngày đoàn viên Ðã toả sáng đông đảo tâm hồn cao đẹp! Nắng vẫn còn ngời trên số đông lá cây si cùng người ông chồng ấy vẫn ra đi... Cả sân vườn hoa đã tràn đầy nắng xế phần đông cánh hoa đỏ vẫn tồn tại rung nhè vơi Gió nói tôi nghe đa số tiếng thì thào "Khi việt nam cần, họ biết sống xa nhau..." Tôi biết cái màu đỏ ấy Cái red color như cái red color ấy đã là cành hoa chuối đỏ tươi trên đỉnh dốc cao vẫy call đoàn fan Sẽ là ánh lửa hồng trên bếp Một thôn xa giữa đêm gió rét... Nghĩa là red color ấy theo đi Như không còn có cuộc phân tách ly... (9-1964)

Dáng đứng việt nam - Lê Anh Xuân-




Xem thêm: Top 10 Bài Văn Thuyết Minh Về Tệ Nạn Xã Hội Đối Với Đời Sống Con Người

*



Xem thêm: Để Lát Nền Một Căn Phòng Hình Chữ Nhật, Người Ta Dù

Anh ngã đi ra đường băng Tân sơn Nhất dẫu vậy Anh gượng vực lên tì súng trên xác trực thăng với Anh chết trong những khi đang đứng phun Máu Anh phun theo lửa đạn cầu vồng. Bỗng thấy anh, giặc hốt hoảng xin hàng gồm thằng sụp xuống chân Anh tránh đạn bởi Anh chết rồi mà lại lòng quả cảm Vẫn đứng đoàng hoàng nổ súng tiến công Anh tên gì hỡi Anh thương mến Anh vẫn đứng yên lặng như tường ngăn đồng Như đôi dép dưới chân Anh dẫm lên bao xác Mỹ nhưng mà vẫn một color bình dị, sáng trong ko một tấm hình, không một dòng add Anh chẳng còn lại gì mang đến Anh trước lúc xuất hành Chỉ vướng lại dáng đứng việt nam tạc vào chũm kỷ: Anh là đồng chí giải phóng quân. Thương hiệu Anh sẽ thành tên đất nước Ôi anh giải tỏa quân! Từ dáng đứng của anh ý giữa đường sân bay Tân Sơn độc nhất vô nhị Tổ quốc bay lên mênh mông mùa xuân. (3-1968)

Lá đỏ


-Nguyễn Đình Thi

-

chạm chán em trên cao lộng gió Rừng lạ ào ào lá đỏ Em đứng bên đường như quê nhà Vai ác bạc bẽo quàng súng trường. Ðoàn quân vẫn đi gấp vã lớp bụi Trường sơn nhoà trời lửa. Xin chào em, em gái tiền tuyến Hẹn chạm mặt nhau nhé giữa dùng Gòn. Em vẫy cười đôi mắt trong. (Trường Sơn, 12/1974)

Viếng bạn

- Hoàng Lộc -

ngày qua còn theo ông Đi đi ra đường quốc lộ lúc này đã chặt cành Đắp cho những người dưới tuyển mộ Đứa nào phun anh kia Súng nào nhằm mục đích trúng anh khôn thiêng xin chỉ mặt gọi tên nó ra anh! tên nó là đế quốc tên nó là thực dân Nó là thằng thổ phỉ tốt là đứa Việt gian? Khóc anh ko nước mắt mà lòng nhức như thắt call anh chửa thành lời nhưng hàm răng dính chặt. Ở đây không gỗ ván Vùi anh trong tấm chăn. Của đồng bào cửa Ngăn khuyến mãi ngay tôi ngày phân tán. Mai mốt mặt cửa rừng Anh bao gồm nghe súng nổ Là chúng tôi đang cố tàn phá kẻ thù chung.

Núi đôi

- Vũ Cao-

Bảy năm về trước, em mười bảy Anh new đôi mươi, trẻ độc nhất vô nhị làng Xuân Dục, Đoài Đông nhì cánh lúa Bữa thì em tới, bữa anh lịch sự Lối ta đi thân hai sườn núi Đôi ngọn nên làng điện thoại tư vấn núi Đôi Em vẫn đùa anh: sao khéo thay Núi ông xã núi bà xã đứng song đôi! chợt cuối mùa chiêm quân giặc tới Ngơ chùa cháy đỏ hầu như thân cau mới ngỏ lời thôi, đành lỗi hứa hẹn Đâu ngờ từ kia bặt tin nhau. Anh vào cỗ đội, lên Đông Bắc võ thuật quên mình năm lại năm Mấy bận dân công về lại hỏi Ai người Xuân Dục, núi Đôi chăng ? Anh nghĩ, quê ta giặc chiếm rồi Trăm nghìn căm uất bao giờ nguôi từng tin súng nổ vành đai địch Sương trắng tín đồ đi lại ghi nhớ người. Đồng đội bao gồm nhau thường thông báo Trung du thôn nước vẫn hóng trông Núi Đôi bốt dựng kề tía xóm Em vẫn đi về những bến sông ? Náo nức từng nào ngày quay trở lại Lệnh trên hoàn thành bắn, anh về xuôi hành quân qua tắt mặt đường sang thị trấn Anh lép thăm nhà, thăm núi Đôi. Bắt đầu tới đầu ao, tin sét tiến công Giặt làm thịt em rồi, dưới cội thông giữa đêm quân nhân vây đồn Thửa Em sinh sống trung thành, chết thủy chung! Anh ngước chú ý lên nhì dốc núi mặt hàng thông bờ có tuyến phố quen. Nắng và nóng lụi bỗng nhiên mờ bóng khói Núi vẫn đôi cơ mà anh mất em! Dân chợ Phù Linh ai ai cũng bảo: Em còn trẻ lắm, duy nhất làng trong; Mấy năm cô ấy làm du kích thiếu hiểu biết nhiều vì sao chẳng lấy chồng ? trường đoản cú núi qua thôn, dường nghẽn lối Xuân Dục, Đoài Đông cỏ bất tỉnh nhân sự đầy Sân biến thành ao, bên đổ cháy Ngổn ngang bờ lớp bụi cánh dơi bay cha mẹ đưa nhau về thừa nhận đất Tóc bội bạc thương từ bỏ mỗi nơi bắt đầu cau Nứa gianh nửa mái lều che tạm Sương nắng nóng khuây dần chuyện xót đau. Anh nghe gồm tiếng người qua chợ: Ta gắng: mùa sau lúa sẽ các Ruộng thấm mồ hôi từng nhát cuốc xóm ta rồi đẹp biết bao nhiêu! mà lại núi còn kia, anh vẫn nhớ. ân oán thù còn đó, anh còn đây Ở đâu cô gái làng Xuân Dục Đã chết bởi dân giữa khu đất này! Ai viết tên em thành liệt sĩ bên những sản phẩm bia trắng thân đồng lưu giữ nhau anh điện thoại tư vấn em:đồng chí một tờ lòng trong vạn tấm lòng. Anh đi dạo đội sao bên trên mũ vĩnh cửu là sao sáng chỉ đường Em đang là hoa trên đỉnh núi tư mùa thơm mãi cánh hoa thơm.

THƠ TÌNH NGƯỜI LÍNH BIỂN

-Trần Đăng Khoa-

Anh ra khơi Mây treo ngang trời phần đa cánh buồm white Phút phân tách tay, anh dạo bước trên bến cảng đại dương một mặt và em một bên. Biển ồn ào, em lại dịu êm Em vừa nói câu chi rồi mỉm cười âm thầm Anh như bé tàu, lắng sóng từ nhị phía biển khơi một bên và em một mặt Ngày mai, tương lai khi thành phố lên đèn Tàu anh buông neo dưới chùm sao xa rung lắc Thăm thẳm nước trôi, tuy thế anh không cô độc biển cả một bên và em một bên. Đất nước gian lao chưa lúc nào bình yên Bão thổi chưa xong trong phần lớn vành tang trắng Anh đứng gác. Trời khuya. Đảo vắng hải dương một mặt và em một bên. Vòm trời kia có thể sẽ ko em thiếu hiểu biết nhiều nữa. Chỉ từ anh với cỏ mặc dầu thế thì anh vẫn nhớ biển một mặt và em một bên...

Ngã ba không có ngã ba

Phan Xuân Hạt

Ngã ba mà không tồn tại ngã bố Là ngã cha Đồng Lộc Chiến đấu tại đây vô cùng khốc liệt Vì một ngã đường vào chiến trường xa… Mười cô gái: mười pho lịch sử một thời Rất hồn nhiên yêu thương hoa cải hoa cà Từng đố nhau với thức khuy bất đồng quan điểm Hoa cải, hoa cà sao gạt khỏi loài hoa? Vào chiến đấu là những bạn nữ Oa không vá trời nhưng mở con đường vá đất Hố bom chen dày, ông chồng chất Bom gỡ rồi, con đường mở tiễn xe pháo qua Mười cô bé tên vô cùng bình dị Như quê hương: Cúc, Nhỏ, Hợi, Tần… với Hồng Lĩnh, Lam Giang đi đánh Mỹ Nên quyết tử không khoảng thời gian ngắn ngại ngần và nghĩa trang bên ngã tía Đồng Lộc Đội hình mười cô, tuyển mộ đứng thẳng mặt hàng Đêm đêm, mười ngọn đèn ko tắt Dõi một mặt đường đi, bốn thế sẵn sàng Ngã tía mà không tồn tại ngã bố Là ngã bố Đồng Lộc Đây không tồn tại một té đường nào khác

Chỉ một ngã đường đẹp tuyệt vời nhất quê ta…

Cõi riêng

- Lê Bá Dương-

Đò xuôi Thạch Hãn xin chèo vơi Đáy sông còn đó chúng ta tôi nằm gồm tuổi hai mươi thành sóng nước Vỗ lặng bờ vĩnh cửu ngàn năm.

Hương Nguyễn tuyển chọn chọn

Từ khóa: việt nam, nbsp nbsp, quê hương, bọn chúng ta, bao giờ, cô gái, đều người, vẫn còn, dân tộc, không có, hình ảnh, người lính, tổ quốc, tây tiến, ơi nbsp, thăm thẳm, tín đồ đi, anh với, đồng chí, cuộc chia, color đỏ, ngày mai, đang là, dáng vẻ đứng, anh vẫn, tên nó, núi đôi, xuân dục, bộ đội, chiến đấu, biển một, mặt và, em một, bửa ba, đồng lộc, một vấp ngã