Hãy Tưởng Tượng Mình Gặp Gỡ Và Trò Chuyện Với

     
Hôm ấy nghỉ ngơi trên lớp, tôi được học bài xích thơ "Đồng chí” của bao gồm Hữu bài thơ thật hay cùng ý nghĩa. Nó nhanh chóng sở hữu được thiện cảm trong tôi. Buổi tối, tôi đem sách ra học thuộc bài xích thơ. Đọc mãi... Phát âm mãi... Tôi bỗng nhiên ngáp dài. Tôi thiếp đi, chìm vào giấc ngủ. Với tôi sẽ mơ một niềm mơ ước thật kì lạ, được gặp gỡ và nói chuyện với bạn lính trong bài bác thơ Đồng chí trong phòng thơ chủ yếu Hữu.

Bạn đang xem: Hãy tưởng tượng mình gặp gỡ và trò chuyện với


*

Giấc mơ gửi tôi cho một khu rừng rậm đen kịt thiệt heo hút, xa lạ. Vị trí đây new vắng vẻ có tác dụng sao. Tôi lag mình ngơ ngác giữa không khí mù mịt và hồ hết ngọn lửa cháy bập bùng vị trí xa tít. Ko biết đấy là đâu? Tôi hoang mang, lo sợ. Tôi lag bắn tín đồ khi có một bàn tay kiên cố nịch đặt lên trên vai tôi. Tôi quay người lại. Trước đôi mắt tôi là môt chú cỗ đội ăn vận với cỗ quần áo rách vá. Khuôn phương diện chú vuông vắn cùng đầy nghiêm nghị nhưng mà nước da lại xám vàng cần trông chú thật tương khắc khổ, Chú hỏi tôi với các giọng nói ân cần:
- con cháu đi đâu mà lại lạc vào đây? có biết đây là mặt trận ác liệt không? vị trí chỉ dành riêng cho chiến tranh, đến nghững người lính?
- cháu chẳng biết đấy là đâu cả. Chú giúp cháu trở về nhé. Nhưng... Trong khi cháu đã gặp mặt chú ở chỗ nào rồi tuyệt sao mà quan sát chú quen thuộc thế?
Chú mỉm cười và nói: "Chú là Nguyễn Hữu Việt, là đồng chí giải phóng quân Việt Bắc. Những chú sẽ chiến đấu chống lại thực dân Pháp. Cháu nhìn quang cảnh khu vực đây nhưng mà xem, hồ hết cánh rừng bạt ngàn greed color nơi đã chôn xác bao quân địch và cả những đồng đội của chú. Các thân cây đầy vết tích của đạn bom. Những hố bam khổng lồ- dấu tích của chiến tranh. Giọng chú bùi ngùi khi vừa nhắc vừa chỉ mang lại tôi coi toàn cảnh xung quanh.Và con cháu hãy hướng bé mắt về phía đằng xa kia, cháu sẽ binh đoàn của các chú đang đóng quân."
Chú ấy dẫn tôi rảnh rỗi tiến doanh trại. Tôi lễ phép kính chào hỏi các chú chiến sỹ giải phóng quân. Nhìn các chú thật lạ. Quân trang thì mỗi người một kiểu, phần nhiều mặc áo xống nâu, chân thì không có giầy. Mà áo hiện có lành giá buốt lặn gì mang lại cam vá chằng vá đụp . Tất cả mọi ngườ cười nói vui vẻ mặt đống lửa .Các chú mời tôi cùng nạp năng lượng bữa tối. Nói bữa tối cho quý phái chứ chỉ tất cả nồi cháo loãng với không nhiều rau rừng.Nghĩ cơ mà thương các chú. Vừa nạp năng lượng tôi vừa nhìn những chú.Thật lạ, tôi thấy những chú ai cũng có màu da giống nhau : màu xám tái và chưa kể đa phần đều cạo đầu. Trời về tối trở lên giá chú Việt lấy cái chăn phủ lên mình tôi. Không tính tôi, chẳng thấy chú làm sao đắp thêm gì lên mình. Chúng ta vẫn cười nghịch vui vẻ.
Sau bữa ăn, tôi được chú Việt câu trả lời thắc mắc. Đêm giá chỉ tất cả đốt lửa sưởi bởi chăn mền không đủ. Hy vọng giặt áo xống phải ngâm mình trong nước dưới suối do phục trang hàu như mọi cá nhân chỉ có một bộ… Đa số những chiến sĩ số đông cạo tóc bởi như chú Việt nói chấy rận tương đối nhiều và dịch sốt rét. Ko ít đồng đội đã chết vì chưng chấy rận, sốt lạnh rừng quật ngã. Tôi thấy cuộc sống của các chú sao nhưng mà khổ thừa vậy. Tôi hỏi:
- Đúng thế. Cuộc sống thường ngày vất vả lắm. Đói ăn, đói muối, sốt giá buốt rừng, thú dữ hành hạ.- chú vừa nói vừa mỉm cười- Cái niềm vui sao buốt giá. Những chú đồng chí khác cũng cười.
với chú nhắc tiếp: “Hưởng ứng lời Bác kêu gọi kháng chiến, các chú nghỉ ngơi khắp số đông nơi kéo đoàn quân này.” Ai có súng dùng súng, ai bao gồm gươm sử dụng gươm”, binh đoàn của với tranh bị thô sơ, có chiến sỹ người Mường chỉ có cung nỏ mà khiến giặc Pháp phải kinh sợ. Vì chưng vậy, những chú hầu như ai ai cũng giỏi võ thuật, đặc biệt là sức pk bền bỉ, sẵn sàng hi sinh “ . Tôi cảm hễ với những mẩu truyện huyền thoại về những binh sỹ mà chú Việt kế như đại đội trưởng trinh sát của bị quân Pháp phục kích, lôi kéo ra hàng tuy nhiên anh đã thuộc đại đội pk đến viên đạn sau cuối rồi từ bỏ sát. Chú Việt ngậm ngùi : không ít đồng đội của chú ý đã bửa xuống chỗ núi rừng tây bắc này.

Xem thêm: Viết Đoạn Văn Tinh Thần Yêu Nước Của Nhân Dân Ta, Viết Đoạn Văn 5


Nghe mang lại đây tôi thấy thương những chú quá. Ngày ngày các chú vẫn kiên trì bám quá sát trận địa bất kỳ mưa tuyệt nắng, đau hay ốm. Những chú sẽ quá vất vả, gian lao. Tôi đang xem xét thì chú Việt nói tiếp: "Tuy vất vả tuy vậy chú vẫn thấy niềm hạnh phúc khi được sống, được chiến tranh với các đồng đội của mình. Mọi người bạn hữu từ tứ phương trời đã quy tụ về đây. đồng đội các chú tay trong tay phân tách nhau từng đợt ớn lạnh, từng điếu thuốc, từng thú vui nỗi nhớ... Các chú cùng mọi người trong nhà chia ngọt sẻ bùi, chia nhau phần lớn nỗi nhớ, niềm mơ ước. Số đông ngày mon đứng sát bên nhau hóng giặc tới giữa rừng, làm thế nào chú quên được? những chú vẫn nhìn lên khung trời rộng mở."Nói ngừng chú Việt ngân nga vài câu thơ:
Vừa ngân nga hoàn thành chú Việt vùng lên khoác súng lên vai và cách đi. Tôi đi theo,vừa đi vừa nhìn nghíadoanh trại cùng những người lính. Chú Việt đang tới ca trực. Về tối đứng lặng quan sát chú và người quen biết đứng gác. Hình hình ảnh sao mà lại đẹp quá. Ánh mắt chú sáng lên ý thức và hi vọng. Các chú chiến đấu bởi vì đất nước. Cùng với lòng quả cảm với quyết tâm, các chú đã vượt lên tất cả, hoàn thanh tốt nhiệm vụ của mình. Cùng tôi ngước nhìn yêu cầu bầu trời. Trăng sao đẹp quá? Trăng như treo bên trên đầu ngọn súng.

Xem thêm: " Trong Cách Học Phải Lấy Tự Học Làm Cốt, Lấy Tự Học Làm Cốt


Tôi không cầm được lòng mình. Tôi chạy tới, ôm chầm lấy chú: "Các chú thật kiên cường! con cháu rất khâm phục những chú. Quá lên tất cả, những chú luôn lo mang lại đất nước.”. Chú cầm chặt mang tay tôi: "Chắc chắn là như vậy. Đát nước vẫn sớm chủ quyền cháu ạ."
Chú Việt vừa nói tới đây, thốt nhiên từ xa một tiếng nổ lớn lớn vang lên. Tôi choàng tỉnh giấc. Nghĩ về lại về giấc mơ. Tôi vẫn cảm nhận được sự ấm áp của bàn tay chú Việt khi chú cố kỉnh tay tôi.
Qua giấc mơ, tôi như gọi thêm về các ngườ bộ đội bộ độ thay Hồ dũng mãnh trong cuộc kháng chiến chống Pháp. Nhỏ người nước ta là vậy, không lúc nào khuất phục trước chiến tranh. Tôi suy nghĩ về mình. Tôi cũng cần như các chú ấy, luôn hiến đâng hết mình đến đất nước. Tôi sẽ nỗ lực học tập nhằm noi gương các chú, gửi dất nước việt nam sánh vai với những cường quốc năm châu, như lời bác đã dạy.