Chuyển bài thơ đồng chí thành văn xuôi bằng ngôi thứ 3

     

Chiến thắng 1945 mới xong xuôi chưa được bao lâu, tôi - người nông dân ở vùng quê nghèo khó còn không kịp tận thưởng niềm vui hòa bình thì thực dân Pháp đã nổ súng xâm lấn trở lại. Theo lệnh tổng động viên của chủ yếu phủ, tôi nhằm lại quê hương mà xuất xứ kháng chiến, từng người chúng tôi đề quyết trung tâm không để tổ quốc mình rơi vào tình thế tay của thực dân pháp một lần nào nữa.

Bạn đang xem: Chuyển bài thơ đồng chí thành văn xuôi bằng ngôi thứ 3


Dù trước chỉ quen cố quốc, cầm xẻng, lo việc đồng áng và vườn tược, ni tuy thay suy bao gồm chút lạ lẫm nhưng tôi tin với tinh thần yêu nước nồng nàn, ý chí quyết tâm của mình thì không gì là không thể. Công ty chúng tôi hành quân khắp các nẻo mặt đường trận mạc, công ty chúng tôi không sợ trời tối vì có trăng soi đường bước đi. Tôi và những người đồng đội ở chỗ này hơn ai hết là những người mong muốn non sông được độc lập tự do, bởi thế mà mang đến dù khó khăn gian lao mang đến đâu cũng dành cho bằng được.

1947, cửa hàng chúng tôi tham gia chiến dịch Việt Bắc cùng rất nhiều quân đoàn khác, vốn là không quen nhau đấy cơ mà nay đang trở thành những tín đồ đồng chí, anh em một nhà, cùng nhau chia sẻ ngọt bùi, đắng cay. Thứ thêm kết cửa hàng chúng tôi ở đây đó là tinh thần yêu thương nước có trong những con người, công ty chúng tôi trở thành tri kỉ do dự tự bao giờ.

Vẫn nhớ khi đó shop chúng tôi sinh hoạt thiếu hụt thốn, đến quân trang, quân dụng còn chẳng đủ nhằm dùng, hai tín đồ phải chia nhau một tờ chăn đơn. Rừng trường Sơn nguy khốn lắm, ma thiêng nước độc, gồm lần cả đơn vị tôi bệnh tật sốt giá rừng mà lại vàng da, rụng tóc, từ đầu đến chân xanh như tàu lá chuối, tuy vậy thật hay là cửa hàng chúng tôi chưa bao giờ ngừng giờ đồng hồ cười. Ngày đông đến, cái thời tiết lạnh lẽo như cắm vào da thịt chúng tôi, người thì áo rách, tín đồ thì quần đầy mảnh, có người thì chân ko giày,... Shop chúng tôi cứ nỗ lực mà phụ thuộc nhau, truyền lẫn nhau hơi ấm, cố tay nhau tiếp thêm sức mạnh chiến đấu cùng vượt qua căn bệnh tật. Có đêm tôi cùng một người bằng hữu tâm sự với nhau, anh nói ruộng nương trong nhà anh nhờ bạn thân cày cấy, quăng quật lại căn nhà tranh choáng váng cuối láng, ngừng lòng để lại cả bà bầu già, vợ trẻ, con thơ nhằm ra cuộc chiến đấu.

Dù cạnh tranh khăn khổ cực đến mấy cửa hàng chúng tôi chưa bao giờ vơi được tiếng cười, giữa không khí núi rừng Trường sơn đại nghìn đó, dưới mẫu trời lạnh lẽo căm căm đó cửa hàng chúng tôi ẩn hiện dưới ánh trăng. Không ai nói với ai câu nào, chỉ nghe thấy giờ gió heo hút thổi trên ngon cây mà lại lòng vẫn thấy nóng áp. Trận đánh còn dài, công ty chúng tôi những tín đồ lính vùng quê này vẫn còn đấy phải tránh xa quê hương thêm khoảng thời hạn nữa. Tuy trong tâm có chút bi hùng rầu, tuy thế cứ hễ bắt gặp lá cờ đỏ sao quà phấp cút tung bay thì hầu hết lo âu, run sợ đều tan biến chuyển hết. Tôi và những người đồng đội khu vực đây chất nhận đa số gian khổ, khó khăn để hoàn toàn có thể đưa lá cờ đỏ sao kim cương đỏ tung bay giữa khung trời hòa bình. Sống và đánh nhau cho lí tưởng cao siêu như vậy, đời lính công ty chúng tôi đâu còn gì khác tuyệt vời bằng.


Tuyển chọn những bài văn hay chủ đề Đóng vai tín đồ lính đề cập lại bài xích thơ Đồng chí. Các bài văn chủng loại được biên soạn, tổng hòa hợp ngắn gọn, đưa ra tiết, tương đối đầy đủ từ các nội dung bài viết hay, xuất sắc tuyệt nhất của các bạn học sinh trên cả nước. Mời những em cùng xem thêm nhé!

1. Tác giả: chủ yếu Hữu (1926-2007)


*

*

*

“Chín năm có tác dụng một Điện Biên

Nên vành hoa đỏ nên thiên sử vàng”

chắc chắn đây đã là một trong câuthơ hayvà gợi đầy ấn tượng trong đao binh chống Pháp trường kỳ của dân tộc.Để có thể làm cần được thắng lợi Điện Biên thì bộ đội ta đề xuất trải qua bao nhiêu khó khăn, vất vả. Tôi còn ghi nhớ như nguyên thời giant đắm say gia trận đấu khốc liệt cùng bè bạn để bảo vệquê hươngnăm nào.

Bạn sẽ xem: Chuyển bài thơ bạn hữu thành văn xuôi

lúc nghe theo Lời lôi kéo toàn quốc tao loạn của chưng Hồ thì tôi cùng với nhiều thanh niên không giống hăm hở lên lối đi đánh giặc để đảm bảo non sông. Đối với chúng tôi khi đó được cầm súng, được biến một fan lính đích thực là một nụ cười lớn khôn nói xiết được. Tôi vốn xuất thân là nông dân, hành trang của tôi chẳng gồm gì ngoại trừ lòng nồng nàn yêu nước và căm thù giặc sâu sắc lắm. Khi ấy thì tôi được phân vào trong 1 đơn vị thâm nhập chiến dịch Điện Biên che 1954, làm việc trong đơn vị tôi được biết đến có khá nhiều người gồm xuất thân và thực trạng giống tôi. Những người lính cửa hàng chúng tôi xuất thân từ phần nhiều vùng quê nghèo và như thế shop chúng tôi nhanh chóng có tác dụng quen với trở thành thân thiết của nhau. Có thể nói rằng rằng điều đầu tiên chúng tôi trao đổi là về miền quê của mọi cá nhân ra sao.


Thực sự những người nông dân mặc áo vải, nghe theo tiếng call của nước non như công ty chúng tôi ra đi mà lại không lưu luyến là nói dối. Mặc dù thế vận nước đang lâm nguy, chẳng một ai có thể ngồi yên chờ đón được. Lúc đó thì tôi cùng vây cánh đành nên gác lại tất cả, quyết chí hy sinh vì đất nước và đảm bảo an toàn non sông.

Đi lên tây bắc vốn danh tiếng là chỗ rừng thiêng nước độc, nghỉ ngơi đó danh tiếng với đều cơn sốt lạnh rừng vẫn còn đó ám hình ảnh tôi tới tận bây giờ. Chỉ việc mỗi khi nghĩ lại vẫn thấy rùng bản thân ớn giá và cảm thấy thật khiếp khủng. Tôi dám có lẽ rằng nếu ai nhưng trải qua rồi mới biết dòng cảm giác bên trong thì rét buốt, còn bên phía ngoài thì nóng toát các giọt mồ hôi nó thật cạnh tranh chịu. Hoàn cảnh khó khăn, khi đó nhiều phần đồng nhóm tôi chết vày sốt lạnh còn nhiều hơn nữa cả quyết tử ngoài trận mạc, hi sinh bởi bom đạn. Những người dân lính đi hành binh và hoàn cảnh thì khó khăn khăn, tất cả một chiếc chăn 1-1 mà tận hai fan đắp phổ biến và cửa hàng chúng tôi vẫn cảm thấy được khá ấm, tìnhđồng chí, đồng chí thật keo dán giấy sơn biết bao nhiêu.

chủ yếu từ các chiếc thiếu thốn, dòng khó khăn như vậy đã khiến cho người lính công ty chúng tôi như càng thuận lợi cảm thông và hiểu rõ sâu xa cho nhau thiệt nhiều. Lúc cuộc loạn lạc nổ ra, trong những ngày đầu vô cùng trở ngại vì buộc phải chờ sự viện trợ từ quốc tế nữa. Mặc dù vậy cũng chính giữa những ngày thiếu thốn quân trang quân bị, nhìn cái áo rách nát vai, thêm với đó chính là cái quần tất cả vài miếng vá, cửa hàng chúng tôi chỉ biết cười, rứa tay nhau để thuộc vượt qua nặng nề khăn, quá qua gian khó. Rồi tôi còn lưu giữ lắm bao gồm cả các hôm hành binh trong rừng nhưng mà chân ko giày, chưa hết, chân không giày còn cái rét như cắt da, giảm thịt càng làm cho cuộc hành quân càng cơ hội càng khó khăn gấp bội.

chũm rồi cạnh đa số khó khăn, đau khổ thường thấy, đời quân nhân cũng ko hiếm phần đa phút giây lãng mạn. Thế rồi tất cả bao nhiêu hôm phục kích đợi giặc, ở bên cạnh đồng đội, tôi còn tồn tại vầng trăng trên cao làm chúng ta cho vơi ngắn hơn sự cô đơn. Được nhìn nhìnánh trăngchiếu rọi mọi nhân gian, tôi cảm nhận thấy được khu rừng không thể âm u, vắng lặng mà với nét thơ mộng, trông vô cùng trữ tình thi thoảng có. Lúc màn tối càng khuya, vầng trăng càng chếch nhẵn xuống dần khiến cho cảnh rừngViệt Bắcnhư đẹp hẳn lên.

Xem thêm: Anh Chị Phấn Đấu Như Thế Nào Để Trở Thành Đoàn Viên ? Phấn Đấu Như Thế Nào Để Trở Thành Đoàn Viên

Khi trận đánh đã trải qua hơn nửa đời fan nhưng cứ mỗi lần ngồi nhớ lại trong những năm tháng ấy, thực thụ trong tôi dâng lên một niềm xúc động quan yếu nào tả được hết. Đối với tôi thì bao gồm tình đồng chí, cộng đồng gắn bó keo sơn đó là sức khỏe khoắn giúp chúng tôi vượt qua gần như khó khăn, giúp tôi vượt qua phần nhiều khó khăn, buồn bã và đi đến thắng lợi trong cuộc nội chiến cho dân tộc.

Đóng vai bạn lính nhắc lại bài bác thơ Đồng chí - bài xích mẫu 2

Đối với những người dân lính bí quyết mạng như chúng tôi thì chắc hẳn không khi nào có thể quên được trong những năm tháng gian lao kháng thực dân Pháp.Quên không được là vì những nỗi vất vả, nhức thương, mất non đã gây ra bởi chiến tranh, và cũng thiết yếu quên tình đồng đội, bạn hữu gắn bó keo dán giấy sơn. Tình đồng chí một niềm tự hào để cho tôi nhớ về, kể về khi nói tới chín năm kháng chiến khổ cực nhưng hào hùng của dân tộc bản địa Việt Nam.

Tôi vốn là một trong những người dân cày xuất thân tự miền núi trung du thô cằn, “ khu đất cày lên sỏi đá”. Cả đời tôi chưa bao giờ có thời cơ bước ra khỏi lũy tre làng đề nghị tầm chú ý còn thiển cận cứ cho rằng một đời sẽ sống an bình nơi chốn làng quê thanh tịnh. Gắng nhưng toàn bộ sự an ninh của thôn tôi nói riêng và toàn quốc nói chung đã biết thành phá tan do tiếng súng của đàn Pháp tàn ác. Bầy giặc xâm lấn giày xéo nước nhà ta, coi thường thường nhân dân ta. Được biện pháp mạng giác ngộ, theo lời lôi kéo toàn quốc binh cách của chưng Hồ, nhiều người nông dân áo vải vóc như tôi đã khăn gói xuất phát chiến đấu. Ruộng rẫy thì gửi cho bạn bè cày,gian bên xiêu vẹo cũng mặc mang đến gió lung lay. Bạn nông dân thời bấy giờ cho dù một chữ bẻ song cũng không tồn tại nhưng mang thân thương cách mạng cùng lòng yêu thương nước thiết tha.

thời gian nhập ngũ, tôi đã chạm mặt được đa số người cùng tình cảnh với mình. Bao gồm một phe cánh cũng là nơi bắt đầu nông dân nghèo khổ như tôi. Quê anh nằm trong vùng ven biển “ nước mặn đồng chua”, quanh năm có tác dụng lụng vất vả cũng túng bấn thiếu, bần cùng . Sự tương đương về cảnh ngộ khiến công ty chúng tôi càng đính thêm bó cùng nhau hơn. Số đông tháng ngày chiến đấu, cùng chung chiến hào “ súng bên súng, đầu sát bên đầu”, rồi cả đa số đêm rét bình thường chăn đang khiến công ty chúng tôi hiểu rõ yếu tố hoàn cảnh của nhau rộng thành đôi tri kỉ. Tôi lưu giữ hoài lời anh trung tâm sự:

-Anh biết không, chỗ quê bên tôi còn phụ vương già,mẹ yếu, vợ dại bé thơ.. Nói là mang kệ, gát lại tất cả bỏ trên đường pk nhưng tôi ghi nhớ quê thôn với giếng nước nơi bắt đầu đa sân đình, gia đình, chúng ta bè. Chao ôi, nhớ quá!

Lời của anh ấy cũng là lời của tớ , của bao fan lính chống Pháp. Anh ơi, tôi cũng thương lưu giữ lắm quê bên lắm chứ, nhưngđất nướccó chiến tranh thì làm sao đành lòng sống yên ổn phận cho riêng mình. Bác bỏ Hồ đang nói lũ giặc khôn xiết dã man, ta nhân nhượng bọn chúng càng lấn tới, hạnh phúc cá nhân không còn khiđất nướcbị xâm lăng. Rồi tôi cũng giải tỏa với anh hồ hết nỗi niềm thầm kín. Tình bầy đàn của cửa hàng chúng tôi gắn ngay tức khắc với lí tưởng pk vì tự do tự vì dân tộccùng đứng tầm thường hàng ngũ biện pháp mạng.. Thời gian đó chúng tôi gọi nhau là đồng chí. Ôi, nhì tiếng đồng minh thật thiệt thiêng liêng, thể hiện được sự đính thêm bó của công ty chúng tôi rất những trong cuộc sống người lính.

Người bạn hữu của tôi đã thuộc tôi vượt qua bao gian khổ, thử thách ở trong năm đầu cuộc tao loạn chống Pháp. Khi tôi nóng hổi do hit rét rừng quấy rầy trong yếu tố hoàn cảnh thiếu thốn thuốc men, anh đã chăm lo tôi chu đáo, anh rước khhăn ướt lau trán cho tôi nhằm hạ sốt. Lúc tôi ré runt, anh chẳng ngại ngùng nhường mẫu chăn duy nhất của chính bản thân mình cho tôi giữ ấm mình. Rồi anh cũng ngã bệnh dịch vì cơn bão rét rừng hoành hành ởViệt Bắc, tôi cũng âu yếm anh bởi cả tấm chân tình..Làm sao hoàn toàn có thể quên được số đông ngày tháng cùng cực ấy! Áo rách vai, quần vài miếng vá, chân không giầy nhưng công ty chúng tôi vẫn mỉm cười vui vẻ, lạc quan. Chúng tôi yêu yêu mến nhau, hiểu nhau thiệt nhiều. Chỉ việc bàn tay cố gắng lấy, công ty chúng tôi hiểu tôi đã có bè bạn ở ở bên cạnh cùng phân tách ngọt sẻ bùi, thấu hiểu với mình, cùng liên hiệp chiến đấu. Bàn tay cầm cố lấy khích lệ nhau vượt qua buồn bã đối với tôi còn quý rộng lòi nói. Gồm ai hỏi tôi kỉ niệm nào đáng nhớ nhất của tình đồng chí, tôi không buộc phải phải suy nghĩ Đó là đông đảo đêm phục kích nơi rừng hoang sương muối, cửa hàng chúng tôi vẫn đứng bên cạnh nhau hóng giặc đến, tay cố kỉnh chắc súng, tinh thần vững bạo phổi vì cảm xúc có bạn bè bên cạnh. Thời gian đó, mũi súng di động cầm tay quan sát, đầu súng chênh chếch phía lên trời. Chao ôi!Ánh trăng, vầng trăng vị trí núi rừng Việt bắc new sáng rõ làm cho sao! Ánh trăng vằng vặc như cái đĩa tệ bạc to đang lung linh như treo đầu ngọn súng. Mũi súng hướng dến đâu, trăng cũng theo đến đó. Giữa núi rừng lặng ngắt chỉ có công ty chúng tôi :“ hai bạn lính, súng với cả ánh trăng bên trên cao”. Công ty chúng tôi như được gắn kết với nhau. Thật xuất xắc diệu. Tình bằng hữu đã tiếp thêm sức mạnh cho chúng tôi chiến đấu, quyết trung tâm giành chiến thắng về mang đến Tổ quốc.

Người bằng hữu của tôi ơi! họ đã cùng nhân dân viết yêu cầu những trang vànglịch sửtrong quá trình giữ nước.. Trường đoản cú chiến dịch Việt Bắc thu đông mang đến chiến dịch Điện Biên đậy vẻ vang, nhì tiếng bè bạn luôn cất lên trên bước đường hành binh của fan lính. Quá khứ đã qua đi nhưnglịch sửvẫn còn mãi các âm vang hào hùng của một thời chống giặc. Chính tình đồng chí, tình yêu nước đang giúp cho những người lính nhiều phần gốc nông dân đã làm cho nên thành công vang dội. Đó là chân lí, là sức khỏe của dân tộc tộc. Tình đồng minh đã được phát huy trong thời kháng Mĩ và cả thời hòa bình. Nhị tiếng đồng minh thật thiêng liêng, cao đẹp luôn luôn gợi các xúc rượu cồn trong tôi- tín đồ lính sẽ tham gia cuộc binh lửa chống giặc Pháp năm xưa..

Đóng vai người lính nói lại bài thơ Đồng chí - bài xích mẫu 3

Tôi vốn là một trong người dân cày xuất thân tự miền núi trung du thô cằn, “ khu đất cày lên sỏi đá”. Cả đời tôi chưa lúc nào có cơ hội bước ra khỏi lũy tre làng phải tầm quan sát còn thiển cận cứ cho là một đời sẽ sống an bình nơi chốn làng quê thanh tịnh. Chũm nhưng toàn bộ sự cẩn trọng của xóm tôi nói riêng và cả nước nói chung đã trở nên phá tan bởi tiếng súng của lũ Pháp tàn ác.

lũ giặc xâm lấn giày xéo nhà nước ta, coi thường thường nhân dân ta. Được biện pháp mạng giác ngộ, theo lời kêu gọi toàn quốc loạn lạc của chưng Hồ, không ít người dân nông dân áo vải như tôi đã khăn gói lên đường chiến đấu.Ruộng nương thì nhờ cất hộ cho đồng bọn cày,gian đơn vị xiêu vẹo cũng mặc cho gió lung lay. Người nông dân thời bấy giờ cho dù một chữ bẻ song cũng không có nhưng mang niềm nở cách mạng cùng lòng yêu nước thiết tha.

lúc nhập ngũ, tôi đã gặp được nhiều người cùng tình cảnh với mình. Tất cả một bè cánh cũng là gốc nông dân bần cùng như tôi. Quê anh trực thuộc vùng ven biển “ nước mặn đồng chua”, xung quanh năm làm cho lụng vất vả cũng túng thiếu, bần cùng . Sự tương đồng về hoàn cảnh khiến chúng tôi càng đính bó với nhau hơn. Phần nhiều tháng ngày chiến đấu, cùng tầm thường chiến hào “ súng mặt súng, đầu sát bên đầu”, rồi cả đa số đêm rét thông thường chăn đã khiến công ty chúng tôi hiểu rõ yếu tố hoàn cảnh của nhau rộng thành song tri kỉ. Tôi nhớ hoài lời anh trọng tâm sự:

-Anh biết không, vị trí quê đơn vị tôi còn phụ vương già,mẹ yếu, vk dại nhỏ thơ.. Nói là mang kệ, gát lại vớ cả để lên trên đường đánh nhau nhưng tôi nhớ quê xã với giếng nước cội đa sảnh đình, gia đình, các bạn bè. Chao ôi, lưu giữ quá!

Lời của anh cũng là lời của tớ , của bao bạn lính phòng Pháp. Anh ơi, tôi cũng thương ghi nhớ lắm quê bên lắm chứ, nhưng nước nhà có cuộc chiến tranh thì làm thế nào đành lòng sống yên ổn phận mang lại riêng mình. Bác bỏ Hồ sẽ nói bọn giặc rất dã man, ta nhân nhượng bọn chúng càng lấn tới, hạnh phúc cá nhân không còn khi tổ quốc bị xâm lăng. Rồi tôi cũng giải tỏa với anh hồ hết nỗi niềm thầm kín. Tình bè cánh của cửa hàng chúng tôi gắn ngay lập tức với lí tưởng đại chiến vì độc lập tự vì chưng dân tộccùng đứng bình thường hàng ngũ cách mạng.. Thời điểm đó cửa hàng chúng tôi gọi nhau là đồng chí. Ôi, nhị tiếng bạn hữu thật thật thiêng liêng, nói lên được sự gắn bó của chúng tôi rất nhiều trong cuộc đời người lính.

Người bạn hữu của tôi đã thuộc tôi thừa qua bao gian khổ, thách thức ở trong thời gian đầu cuộc đao binh chống Pháp. Lúc tôi oi bức do cơn sốt rét rừng hành hạ và quấy rầy trong hoàn cảnh thiếu thốn thuốc men, anh đã chăm sóc tôi chu đáo, anh rước khhăn ướt lau trán cho tôi để hạ sốt. Lúc tôi ré runt, anh chẳng trinh nữ nhường chiếc chăn duy nhất của bản thân cho tôi giữ ấm mình. Rồi anh cũng ngã dịch vì hit rét rừng hoành hành làm việc Việt Bắc, tôi cũng chăm sóc anh bằng cả tấm chân tình..Làm sao có thể quên được đều ngày tháng cùng cực ấy! Áo rách vai, quần vài miếng vá, chân không giày nhưng shop chúng tôi vẫn mỉm cười vui vẻ, lạc quan. Công ty chúng tôi yêu mến nhau, phát âm nhau thiệt nhiều. Chỉ cần bàn tay rứa lấy, công ty chúng tôi hiểu tôi đã có đồng minh ở bên cạnh cùng phân chia ngọt sẻ bùi, đồng cảm với mình, cùng đoàn kết chiến đấu. Bàn tay nắm lấy cổ vũ nhau thừa qua đau khổ đối cùng với tôi còn quý hơn lòi nói. Có ai hỏi tôi kỉ niệm nào đáng nhớ nhất của tình đồng chí, tôi không đề nghị phải xem xét Đó là những đêm phục kích nơi rừng hoang sương muối, chúng tôi vẫn đứng kề bên nhau chờ giặc đến, tay vậy chắc súng, tinh thần vững khỏe mạnh vì cảm giác có đồng chí bên cạnh. Thời gian đó, mũi súng cầm tay quan sát, đầu súng chênh chếch hướng lên trời. Chao ôi! Ánh trăng , vầng trăng nơi núi rừng Việt bắc new sáng rõ làm cho sao! Ánh trăng vằng vặc như dòng đĩa bạc bẽo to đã lung linh như treo đầu ngọn súng. Mũi súng phía dến đâu, trăng cũng theo đến đó. Giữa núi rừng lặng ngắt chỉ có chúng tôi :“ đôi bạn lính, súng và cả ánh trăng trên cao”. Cửa hàng chúng tôi như được kết nối với nhau. Thật hay diệu. Tình bạn bè đã tiếp thêm sức mạnh cho chúng tôi chiến đấu, quyết trung ương giành thành công về mang lại Tổ quốc.

Xem thêm: Thế Nào Là Thể Thơ Ngũ Ngôn Tứ Tuyệt Đường Luật Là Gì, 30+ Bài Thơ Ngũ Ngôn Đặc Sắc Nhất Hiện Nay

Người bạn bè của tôi ơi! chúng ta đã thuộc nhân dân viết cần những trang vàng lịch sử trong quá trình giữ nước.. Trường đoản cú chiến dịch Việt Bắc thu đông mang lại chiến dịch Điện Biên lấp vẻ vang, hai tiếng đồng minh luôn chứa lên trên cách đường hành binh của fan lính. Quá khứ vẫn qua đi nhưng lịch sử vẻ vang vẫn còn mãi phần nhiều âm vang hào hùng của 1 thời chống giặc. Thiết yếu tình đồng chí, tình thân nước đang giúp cho tất cả những người lính nhiều phần gốc nông dân đã làm cho nên chiến thắng vang dội. Đó là chân lí, là sức mạnh của dân tộc tộc. Tình bạn hữu đã được phát huy trong thời chống Mĩ cùng cả thời hòa bình. Nhị tiếng đồng chí thật thiêng liêng, cao đẹp luôn luôn gợi nhiều xúc cồn trong tôi- tín đồ lính đã tham gia cuộc binh đao chống giặc Pháp năm xưa…

Đóng vai người lính nhắc lại bài thơ Đồng chí - bài xích mẫu 4

“Đoàn vệ quốc quân một lần ra đi

Nào có ý muốn chi đâu ngày trở về

Ra đi ra đi bảo toàn sông núi

Ra ra đi đi thà bị tiêu diệt chớ lui”

các lần nghe lại hồ hết giai điệu hào hùng này trong lòng tôi lại nổi lên những cảm hứng khó tả.Tôi-người quân nhân trong chiến dịch phòng Pháp năm ấy. Trong năm tháng mưa bom bão đạn, những năm tháng đói khổ khó khăn và trong thời gian tháng của tình bè cánh tình bằng hữu keo sơn thêm bó đối với tôi là trong những năm tháng đầy quý giá và quý báu, khắc tạc đề nghị những kỉ niệm thiết yếu phai nhòa trong cam kết ức và trái tim phương pháp mạng hết lòng này.