Chứng Minh Rằng Văn Học Của Dân Tộc Ta Luôn Ca Ngợi Những Ai Biết Thương Người Như Thể Thương Thân

     

Đề bài: Chứng minh rằng văn học của dân tộc ta luôn ca tụng những ai biết “thương người như thể thương thân” và nghiêm ngặt phê phán đầy đủ kẻ thờ ơ, bàng quan trước người gặp mặt hoạn nạn.

Bạn đang xem: Chứng minh rằng văn học của dân tộc ta luôn ca ngợi những ai biết thương người như thể thương thân

***


Dàn ý tham khảo:

I. Mở bài

– Vẻ đẹp mắt của văn chương là phía người phát âm đến với việc hiểu biết và tình yêu thương.


– các tác phẩm học trong công tác Ngữ văn giúp ta gọi rằng: Văn học tập của dân tộc bản địa ta luôn luôn tôn vinh phần nhiều ai biết “thương bạn như thể yêu quý thân” và phê phán phần lớn kẻ cúng ơ, lạnh lùng trước hoạn nạn của đồng loại.

II. Thân bài

* Văn học dân tộc ta đã mệnh danh những ai bao gồm lòng nhân ái “thương bạn như thể yêu đương thân”

– cảm tình xóm giềng:

+ Ông giáo với lão Hạc (Nam Cao, Lão Hạc)

+ Bà lão bóng giềng với vợ ông xã chị Dậu (Ngô tất Tố, Tắt đèn)

– cảm tình gia đình:

+ Tình cảm bà xã chồng: Chị Dậu ân cần chăm lo chồng, quên mình bảo đảm an toàn chồng (Tắt đèn – đoạn trích Tức nước uỡ bờ)

+ Tình cảm bố mẹ và con cái

Cha mẹ thương con cái: Lão Hạc thương nhỏ (Lão Hạc).Con mẫu thương thân phụ mẹ: nhỏ bé Hồng thông cảm, bênh vực, bảo đảm mẹ (Nguyên Hồng, Những ngày thơ ấu); nam nhi Lão Hạc: mến cha.

* Văn học phê phán hồ hết kẻ bất nhân, lạnh nhạt trước người chạm mặt hoạn nạn

– Ngày xưa: Lí Thông lừa lọc, giật công Thạch Sanh, mặc dù được Thạch sanh tha cho nhưng vẫn bị trời trừng phạt.

– Ngày nay:

+ phạm tội của thực dân Pháp với dân chúng ta (Nguyễn Ái Quốc, Thuế máu)

+ tội ác của quan liêu lại tay không đúng phong kiến: quan tiền phụ mẫu mã vô trách nhiệm, vô lương chổ chính giữa (Phạm Duy Tốn, Sống chết mặc bay), cai lệ nhẫn chổ chính giữa (Ngô tất Tố, Tắt đèn – “Tức nước vỡ lẽ bờ”)

+ những người chịu ảnh hưởng của hủ tục phong kiến: bạn cô của nhỏ nhắn Hồng (Nguyên Hồng, Những ngày thơ ấu)

III. Kết bài:

– Văn học sẽ khơi dậy cảm tình yêu ghét chính xác cho con tín đồ để con người sống xuất sắc đẹp hơn.


Nội dung

1 Văn mẫu chứng tỏ văn học dân tộc luôn ca tụng thương fan như thể thương thân, phê phán kẻ dửng dưng

Văn mẫu minh chứng văn học dân tộc luôn ca ngợi thương bạn như thể yêu thương thân, phê phán kẻ dửng dưng

Văn học dân tộc bản địa ta luôn ca ngợi những ai biết thương fan như thể mến thân

Mẫu bài minh chứng số 1:

Hoài Thanh đã từng có lần khẳng định: “Nguồn gốc chủ chốt của văn chương đó là lòng yêu thương thương bé người”, khởi nguồn từ tình yêu thương, tương đối nhiều tác phẩm văn học vẫn ra đời. Đó cũng đó là lí vì chưng vì sao văn học dân tộc bản địa luôn ca tụng những ai biết thương tín đồ như thể yêu quý thân và nghiêm nhặt phê phán những kẻ bái ơ, hững hờ trước người chạm mặt hoạn nạn.

Văn học tập dân tộc luôn ngợi ca đa số ai “thương người như thể yêu quý thân” có nghĩa là văn chương luôn luôn có thể hiện thái độ đề cao, coi trọng, trân trọng những người dân biết quan tiền tâm, yêu thương, đối xử với những người khác giỏi đẹp như so với chính bạn dạng thân mình. Đây là quan lại điểm xuyên suốt mà ta rất có thể tìm thấy trong tất cả các tác phẩm văn chương đề cập tới bé người.

Thực tế, trong số tác phẩm văn học, dịp nào ta cũng thấy sự ngợi ca, trân trọng ấy. Ngay lập tức từ xưa, giữa những câu ca dao, tục ngữ, ông phụ vương ta cũng đã đúc kết chân lí: “Lá lành đùm lá rách” hay:

“Nhiễu điều che lấy giá chỉ gương

Người trong một nước buộc phải thương nhau cùng”

Bạn đã xem: chứng tỏ văn học tập của dân tộc ta luôn mệnh danh những ai biết thương fan như thể yêu đương thân

Trong những mẩu chuyện cổ tích, luôn luôn có rất nhiều nhân vật lộ diện với chức năng giúp đỡ những người dân khác như ông Tiên, bà Tiên, ông Bụt. Đây là đều nhân thứ luôn được nhìn nhận với cái nhìn mếm mộ và trân trọng. Thạch Sanh luôn luôn được đề cao, chàng tốt bụng, luôn giúp đỡ mọi tín đồ nên cuối cùng có được kết cục xuất sắc đẹp với viên mãn. Quản trị Hồ Chí Minh là một trong những người sinh sống suốt đời “vì nước quên mình”, Bác sống, cống hiến và làm việc cho đất nước, nhân dân. Văn học ngợi ca điều ấy nên hầu hết vần thơ viết về Bác luôn là đa số vần thơ ngợi ca:

“Bác sinh sống như trời khu đất của ta

Yêu từng ngọn lúa từng nhành hoa

Tự do cho từng đời nô lệ

Sữa nhằm em thơ lụa khuyến mãi già”

Văn chương luôn ngợi ca những người dân hết lòng vì fan khác, tuy thế đồng thời cũng luôn lên án cùng phê phán gần như kẻ bái ơ, bàng quan trước người gặp hoạn nạn. Lí Thông luôn luôn dửng dưng trước trở ngại mà Thạch Sanh chạm mặt phải, vì thế hắn cần chịu kết viên bị trở thành bọ hung. Đọc Sống bị tiêu diệt mặc bay của Phạm Duy Tốn, ngấm đẫm trong từng trang văn là thể hiện thái độ phê phán, khinh ghét đến tận cùng của tác giả với phần lớn tên quan lại với tay không đúng mải chơi bài bạc, bỏ mặc cảnh lầm than của nhân dân khi chống chọi và chống chọi với bọn lụt, đê vỡ. Trong “Thời thơ ấu” của Nguyên Hồng, tác giả luôn luôn lên án và phê phán bạn cô lãnh đạm thờ ơ chỉ biết gieo vào đầu đứa trẻ sự thù ghét với người mẹ,… Văn chương, xét đến cùng phê phán những người dửng dưng hờ hững trước khó khăn hoạn nạn như vậy, cũng bao gồm bởi khởi nguồn từ tình yêu mến con người.

Hiểu rằng văn học tập ca ngợi, trân trọng và đứng về tình thương thương, họ cần chào đón tư tưởng của các tác phẩm văn học ra sao cho đúng đắn? Đối với các tác phẩm nói về những con người giàu tình thân thương, ta đón nhận với thái độ ngợi ca, coi sẽ là tấm gương nhằm học tập dượt rèn. Còn đối với những nhân thứ văn học đại diện thay mặt cho cái xấu, dòng ác, ta mừng đón với cách biểu hiện phê phán, lên án.

Cần khẳng định chắc chắn rằng văn học tập đã, đang cùng sẽ liên tiếp ngợi ca hồ hết ai yêu đương người, nhân từ và cũng sẽ tiếp tục phê phán đầy đủ kẻ cúng ơ, lãnh đạm trước người khó khăn hoạn nạn. Trong cuộc sống, mỗi họ cũng cần có thái độ xong khoát và cụ thể như chũm để làng mạc hội này, người giỏi sẽ ngày càng tốt hơn còn điều xấu, điều ác sẽ không hề nữa.

Mẫu bài chứng tỏ số 2:

Chúng ta rất có thể thấy, trong tất cả các cửa nhà văn học, không có tác phẩm làm sao là không nhắc đến tình thương. Thật vậy, văn học và tình yêu quý là hai quan niệm đan xen, ko thể tách rời.

Văn học là một trong những bộ môn thẩm mỹ và nghệ thuật dùng ngữ điệu để tái hiện đời sống. Các nhà văn, đơn vị thơ cũng dùng ngữ điệu để diễn tả tư tưởng, tình cảm của mình với cuộc sống, đặc biệt là tình yêu thương luôn được những nhà văn đề cập mang đến ở nhiều phương diện. Cầm lại, các cung bậc tình cảm yêu thương gần như được phản ánh vô cùng sinh động trong những tác phẩm văn học. Còn tình cảm là những bộc lộ tình cảm của bạn với người, là việc thương mến, xót xa, đồng cảm của rất nhiều tấm lòng nhân ái, là thứ cảm tình trao đi mà không nên nhận lại, không vụ lợi, toan tính.

Trước tiên, văn học tập thể hiện phong phú và đa dạng các cung bậc cảm tình yêu thương của nhỏ người. Khởi nguồn cho phần lớn tình yêu, đó là tình cảm mái ấm gia đình – một thứ tình cảm mà chỉ bao gồm máu mủ ruột rà bắt đầu hiểu được. Trong đó, tình mẫu mã tử là cao tay hơn cả. Hình ảnh cậu bé xíu Hồng trong cống phẩm “Những ngày ấu thơ”, đã cho ta thấy được lòng hiếu thảo của Hồng và tình yêu thương thương bà mẹ tha thiết. Cậu buộc phải sống vào cảnh mồ côi, người thân phụ nghiện ngập rồi chết, người bà mẹ cùng túng yêu cầu đi tha phương ước thực, Hồng đã buộc phải sống vào cảnh hắt hủi hờ hững đến hiểm sâu của chính những người dân trong chúng ta hàng. Ấy vậy nhưng cậu không hề oán thù trách mẹ, ngược lại, cậu lại càng yêu thương bà bầu hơn. Cùng chính tín đồ mẹ, đã và đang vượt qua hồ hết dị nghị, đông đảo sự mặc cảm để trở về bên cạnh đứa con nhỏ xíu bỏng của mình. Không chỉ ở phần đông tác phẩm văn học, nhưng ca dao phương ngôn cũng nói đến tình cảm mẫu tử:

“Con dù lớn vẫn là con của mẹ

Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con”

Cho mặc dù ta đã phệ khôn, trưởng thành, nhưng chị em sẽ luôn luôn ở ở bên cạnh ta, theo ta mang lại suốt cuộc sống này. Người mẹ ở mặt ta để phân tách sẻ với ta đa số niềm vui, nỗi bi thương trong cuộc sống, và mỗi một khi ta vấp váp ngã, bà bầu sẽ là fan động viên, động viên để ta rất có thể tự vực dậy bằng chính đôi chân của mình. Tiếp theo, văn học còn mang đến ta thấy một thứ cảm xúc cũng vô cùng đẹp đẽ, sâu sắc không kém, chính là tình cảm vk chồng. Ví dụ như chị Dậu trong vật phẩm “Tắt đèn” của Ngô vớ Tố, chị là 1 trong những người thiếu phụ đảm đang, yêu thương ck con hết mực, dám vùng lên đấu tranh, tấn công trả bầy cai lệ và bạn nhà lí trưởng để bảo đảm chồng mình. Không chỉ vậy, có lẽ rằng trong họ không ai có thể quên được câu truyện cảm hễ “Cuộc chia tay của các con búp bê” ở trong phòng văn Khánh Hoài. Hai đồng đội Thành với Thuỷ chia ly nhau đẫm nước mắt. Những bé búp bê trong truyện cũng tương tự hai đồng đội Thành và Thuỷ trong sáng, vô tư, vô tội lỗi gì, thế mà lại phải chia tay nhau. Đọc câu truyện này, họ thấy rơi nước mắt vì tình cảm yêu thương nhau của nhì anh em. Qua đó, nhà văn đang cho chúng ta thấy cảm tình gắn bó giữa đồng đội với nhau trong gia đình.

Không chỉ trong gia đình mà ngay cả trong những con tín đồ không cùng máu mủ, tuy thế văn học tập vẫn kể đến, kia tình yêu thương thương giữa con tín đồ với con tín đồ trong xã hội. Bạn xưa luôn kể tới tình cảm yêu thương đồng bào qua câu ca dao:

“Bầu ơi mến lấy túng thiếu cùng

Tuy rằng khác giống nhưng bình thường một giàn”

Bầu và túng là hai loại cây khác nhau nhưng hay được fan nông dân trồng thông thường trên một rẻo đất, hay leo chung một giàn tre. Nó trở nên thân thiết, ngay sát gũi, cùng thông thường một đk sống, cùng chung một số trong những phận. Bởi vì thế, dân gian đang mượn hình hình ảnh cây bầu, cây bí, qua đó nhắc nhở nhỏ người phải biết yêu thương, đùm bọc nhau. Hoặc như nhân vật dụng ông giáo trong cửa nhà “Lão Hạc” của nam giới Cao, ông là một trong những người học thức nghèo nhưng gồm lòng yêu thương thương fan vô bờ bến. Khi lão Hạc đề nghị xa con, rằn vặt vì không lo nổi đám hỏi cho bé mình, khi lão Hạc khổ sở vì phân phối con chó, thì thiết yếu ông giáo là người xoa dịu dòng nỗi đau của lão Hạc. Ông là chỗ dựa tinh thần, là niềm an ủi, tin tưởng của lão Hạc. Không chỉ vậy, ông giáo còn tra cứu mọi cách để giúp khi biết lão Hạc đã các ngày không ăn uống gì.

Lòng yêu thương thương nước nhà còn được thể hiện sâu sắc trong sản phẩm “Hịch tướng tá sĩ” của trằn Quốc Tuấn. Trước tiên, trần Quốc Tuấn biểu lộ lòng yêu nước của bản thân mình ở lòng phẫn nộ giặc. Ông vạch trần tội ác của giặc bởi lời lẽ sinh động, coi chúng như loài núm thú: “cú diều”, “dê chó”, “hổ đói”. Trạng thái căm uất sục sôi, hận thù rộp rát, chất chứa cảm giác lớn về vận mệnh đất nước. Không chỉ có Trần Quốc Tuấn là một vị soái tướng yêu nước, mà ngay cả Nguyễn Trãi cũng biểu hiện lòng yêu nước của bản thân qua văn phiên bản “Nước Đại Việt ta”. đường nguyễn trãi đã bao gồm tư tưởng tiến bộ, ông tôn vinh sức mạnh mẽ của nhân dân, sức mạnh của dân tộc. Không hồ hết thế, ông còn mang đến ta thấy toàn bộ các nguyên tố của một quốc gia có chủ quyền tự chủ, có nền văn hoá thọ đời, tất cả lãnh thổ riêng, phong tục riêng.

Tình thương vào văn học còn biểu lộ ở những nhà văn phê phán thái độ sống ích kỷ, độc ác của con tín đồ trong làng mạc hội. Ví dụ như trong truyện cổ tích “Tấm Cám”, họ sẽ khám phá thái độ đáng ghét của phần lớn người đối với mẹ bé Cám. Chết choc ở cuối câu truyện sẽ lên án gay gắt: đa số kẻ ác phải bị trừng phạt.

Tình yêu thương gia đình, dịu dàng đồng loại, phê phán phần đông tội ác lớn lớn, toàn bộ đều được phản ảnh trong văn học. Văn học đó là yếu tố đặc biệt trong câu hỏi lưu giữ lịch sử dân tộc của thế hệ trước đến đời sau.

Nghị luận thôn hội bàn về vấn đề sinh sống vô cảm

Mẫu bài minh chứng số 3:

Dân tộc ta tự xưa cho nay luôn luôn lấy chữ “nhân” làm gốc. Đó là trong những truyền thống giỏi đẹp của quần chúng ta, đó như là sợi chỉ đỏ xuyên suốt từ chũm hệ này sang cố gắng hệ khác là cửa hàng để kết nối con người với con người. Chỉ bao gồm tình yêu mến mới hoàn toàn có thể làm chúng ta đoàn kết, giúp sức lẫn nhau trong đều lúc trở ngại nhất. Người lớn tuổi đã đúc kết niềm tin đấy để khuyên nhủ bé cháu qua câu thành ngữ:

“Thương tín đồ như thể yêu mến thân”

Thương bạn là thương mến những bạn xung quanh bọn chúng ta, biết thông cảm, biết chia sẻ những nỗi buồn, nụ cười với họ, sẵn sàng hỗ trợ họ trong gần như lúc họ trở ngại nhất. Còn thương thân là thương bản thân mình, cảm nhận được nỗi khổ của chính bản thân mình khi đói, khi rét, lúc lạnh, khi nhỏ đau… Cả câu thành ngữ có nghĩa là mình thân thương người khác ví như yêu quý bạn dạng thân mình, nếu đã làm qua đầy đủ khó khăn, đau khổ của mình thì khi thấy người khác ví như vậy hãy giúp đỡ họ, cảm thông, share với họ, thân thiết họ như thân thiết tới bạn dạng thân mình thì đó new gọi là tình thương. Câu tục ngữ ao ước nhắn nhủ bọn họ sống thì biết yêu thương thương, trân trọng người khác ví như trân trọng chính bạn dạng thân mình. Có như vậy bắt đầu truyền thống giỏi đẹp ấy càng ngày càng vun đắp đẹp mắt hơn.

Mỗi một cá nhân họ không thể sống tách khỏi cộng đồng, ví như ra khỏi cộng đồng thì chắc chắn sẽ không hẳn là con người nữa. Chỉ có gia đình thôi là chưa đủ, hình như cần phải tất cả cộng đồng, những người dân xung quanh bọn chúng ta. Cụ già có câu:

 “Bán đồng đội xa tải láng giềng gần”

Câu này có nghĩa là không chỉ riêng bằng hữu ruột giết mổ thì mới chăm lo lẫn nhau, nếu khi ta ốm đau mà anh em lại không ở gần sát bên chúng ta thì những người hàng xóm từ chỗ không quen biết với tình thân lại trở thành anh em của ta từ thời gian nào. Quan hệ của ta với những người xung xung quanh là mối quan hệ khăng khít, cơ hữu, mình có thông cảm, có hỗ trợ thì mới tất cả nhận lại được giải pháp đối xử như vậy. Có câu:

“Bầu ơi thương lấy túng thiếu cùng

Tuy rằng khác giống như nhưng thông thường một giàn”.

Xem thêm: Tại Sao Người Ta Có Thể Điều Chỉnh Tỷ Lệ Đực Cái Ở Vật Nuôi Điều Đó Có Ý Nghĩa Gì Trong Thực Tiễn

Yêu thương, hỗ trợ lẫn nhau đang trở thành một nét xinh có từ rất lâu đời, không riêng gì nước ta cơ mà ở bên trên toàn vậy giới. Sản phẩm năm, có rất nhiều chương trình từ thiện, ủng hộ bên trên khắp cả nước với tiêu chuẩn “lá lành đùm lá rách, lá rách rưới ít đùm lá rách rưới nhiều”. Tưng năm cứ mang đến mùa là đều sở hữu chương trình tự thiện, mùa đông có lịch trình “đông ấm” cỗ vũ quyên góp quần áo ấm cho các trẻ em bên trên miền núi, tạo quỹ ủng hộ bạn nghèo. Mùa hè có công tác “mùa hè xanh” giúp bà con làm đường, làm các các bước khác giúp sức nhân dân và các chương trình khác giúp đỡ, chia sẻ nhằm hiểu rõ sâu xa và thương yêu nhau hơn. Gần đây nhất chắn chắn hẳn người nào cũng biết miền trung bộ bị lụt, có một vài huyện bị bầy cô lập, cuộc sống thường ngày rất khó khăn nhất là về thực phẩm thực phẩm và vật dụng thiết yếu. Toàn nước đã phía về miền trung ruột thịt, quyên góp tiền, quần áo sạch, đồ dùng thiết yếu ớt và đều thùng mì cứu giúp trợ… hầu hết món vàng tuy nhỏ dại nhưng đó cũng là một niềm vui lớn với những người dân chỗ đây. Đây là những bức ảnh vẽ lại tình ngọt ngào con bạn của dân tộc bản địa ta một cách chân thực và xúc hễ nhất. Đó là một nét xin xắn và đổi mới một đạo lý sống của con người việt nam và này cũng là biểu thị tinh thần đại kết hợp dân tộc, tương thân tương ái của dân tộc Việt. Và chúng ta phải công bố phê phán những người dân ích kỉ, chỉ biết đến công dụng của phiên bản thân không suy nghĩ nhưng tín đồ xung quanh mình. Những người dân như vậy ko xướng đáng để sở hữu tình thương.

Tình nghĩa, đại đoàn kết những dân tộc sẽ là hai yếu hèn tố quan trọng đặc biệt nhất để có một quốc gia có đủ sức khỏe trong sự nghiệp xuất bản và bảo vệ đất nước. Để được như vậy, họ phải gắn kết nhau lại bởi sợi dây tình thương, tình yêu nhỏ người tỏa khắp tình yêu thương ấy rộng khắp cả nước và ra toàn nhân loại. Trong thời đại mới, hội nhập với những nước trên nhân loại tinh thần ấy lại càng đề nghị được cầm lại hơn, không được để đàn phản cồn có cơ hội tuyên truyền những điều xấu chia cắt nước ta. Bọn họ hòa nhập nhưng mà không được hòa tan, ghi nhớ lời khuyên của những cụ: “Thương tín đồ như thể yêu thương thân”.

Văn học dân tộc ta nghiêm tương khắc phê phán mọi kẻ thờ ơ, bàng quan trước người chạm chán hoạn nạn

Mẫu bài chứng tỏ 1:

Lòng nhân ái là một trong chủ đề in sâu, in đậm trong nền văn học tập của dân tộc ta. Bé người việt nam giàu tình thương bắt buộc văn học dân tộc mới có không ít tác phẩm ca ngợi tình yêu quý một cách thật hay, thật cảm đụng như thế. Tình cha con, chị em con, tình anh em chị em ruột thịt, tình bè bạn, tình thương đồng loại… giống như những ngọn lửa ấm áp làm bừng sáng sủa câu thơ, bài bác văn, làm cho những người đọc ko khỏi bồi hồi xúc động.

“Gió mùa thu, chị em ru bé ngủ…”, “Ngồi ảm đạm nhớ bà mẹ ta xưa/ mồm nhai cơm búng, lưỡi lừa cá xương”, “Công phụ thân như núi Thái Sơn/ Nghĩa bà bầu như nước trong mối cung cấp chảy ra”… các câu hát câu ca đã cùng lời ru giờ hát của bà, của người mẹ thấm sâu vào hồn tuổi thơ, mà lại mỗi họ sẽ sở hữu theo xuyên suốt cuộc đời:

Mẹ ru chiếc lẽ ngơi nghỉ đời

Sữa nuôi phần xác, hát nuôi phần hồn

Bà ru mẹ, mẹ ru con

Liệu mai sau những con còn ghi nhớ chăng?

Từ mái nhà ấm cúng mẹ cha, ta có theo tình thương anh, thương chị, mến em, ta biết “Chị ngã, em nâng”, ta lưu giữ “Anh em như thể tay chân”,… để bước vào đời, sống giữa tình thương mênh mông của đồng bào, đồng chí, đồng loại. Thầy, gia sư dạy ta bài học kinh nghiệm “Thương bạn như thể mến thân”, nhắc ta biết ăn, ở có tình nghĩa thuỷ chung:

“Bầu ơi, yêu quý lấy túng thiếu cùng,

Tuy rằng khúc như thể nhưng thông thường một giàn”,

hoặc:

“Nhiễu điều phủ lấy giá gương,

Người vào một nước nên thương nhau cùng”

Truyện trung đại viết bằng chữ Hán đã ngợi ca những con bạn giàu trung tâm đức. Bà đỡ Trần giúp hổ mẫu vượt qua cơn đau đẻ được bà mẹ tròn con vuông, bác bỏ tiều phu ngơi nghỉ Lạng Giang sẽ thò tay vào miệng hổ cứu vớt hổ bị hóc xương. Người thì được hổ thường ơn 10 lạng ta bạc, fan thì được hổ biếu lợn, nai, lúc từ trần được hổ mang đến đưa tang. Quan lại ngự y Phạm Bân đã dựng đơn vị thương, phát cơm trắng cháo, dung dịch men, cứu giúp chữa hàng trăm ngàn người bần cùng vượt qua cơn dịch bệnh, được bạn đời ngợi khen là “bậc thầy thuốc chân chính, đã giỏi về nghề nghiệp và công việc lại tất cả lòng nhân đức”. Vũ Trinh cùng Phạm Đình Hổ đã giữ lại bao trang văn, bao hình ảnh, bao câu chuyện nói về tình thương, mệnh danh tình thương khôn cùng giàu ý nghĩa sâu sắc và có tác dụng giáo dục sâu sắc.

Truyện Kiều” của đại thi hào Nguyễn Du và “Truyện Lục Vân Tiên” của phòng thơ to Nguyễn Đình Chiểu là hai kiệt tác bằng chữ nôm giàu cực hiếm nhân đạo. Hai cụ đã chiếm hữu những vần thơ đẹp nhất mệnh danh tình yêu chung thuỷ của lứa đôi, bên cạnh đó nói lên chữ nhân, chữ nghĩa thiệt sâu sắc, cảm động. Vai Giác Nguyên, mụ quản gia, đái đổng, Lão bà, vương vãi Tử Trực,… là gần như con người đẹp mãi, sống mãi trong tâm người vày tình thương. Người đọc có khi nào quên lời Kiều nói trong buổi báo đáp báo oán:

“Nhớ lúc lỡ cách sẩy vời,

Non vàng chưa dễ đền bồi tấm thân

Nghìn vàng call chút lễ thường

Mà lòng Phiếu chủng loại mấy vàng đến cân!

(Truyện Kiều)

Coi số đông nhân vật như Mã Giám Sinh, Tú Bà, Sở Khanh, Trịnh Hâm,… lũ bội nghĩa ác tinh ma ấy sẽ bị thế gian muôn đời nguyền rủa cùng phỉ nhổ.

Bên cạnh phần lớn con người nhân đức biết san sẻ nuôi nấng “lá lành đùm lá rách” lại sở hữu những kẻ ruột gan đóng băng, hững hờ trước nỗi nhức của đồng loại, sống vô cảm, vô tình, “cháy nhà hàng quán ăn xóm, bình chân như vại”. Hầu như kẻ ấy ai đoái, ai nhìn, ai trọng, ai gần?

Tôi rất thích chữ “thương” trong bài bác thơ “Đồng chí” của chính Hữu:

“Áo anh rách nát vai

Quần tôi tất cả vài mảnh vá

Miệng cười cợt buốt giá

Chân ko giày

Thương nhau tay thế lấy bàn tay.”

Tôi lưu giữ mãi chữ “thương” trong câu thơ của Tố Hữu:

“Thương nhau phân chia củ sắn lùi,

Bát cơm sẻ nửa, chăn sui đắp cùng”

Tóm lại, lòng nhân ái, chữ thương, chữ tình, chữ nghĩa vào thơ văn của dân tộc bản địa đã ướp thơm hồn người, đã truyền mang lại ta sức mạnh để sống đẹp nhất hơn, để vượt qua mọi thử thách khó khăn vào cuộc đời, nhằm sống gần fan hơn, bác ái hơn.

Có thể chúng ta cũng quan tiền tâm: Nghị luận về ý nghĩa của sự đồng cảm, chia sẻ trong cuộc sống giữa bạn với người

Mẫu bài chứng minh 2:

“Văn học”, đó là 1 phạm trù rộng lớn, là một quả đât muôn hình vạn trạng, đa dạng như một nhân loại thực. Chỉ khác là nó tồn tại trong số những trang giấy, phần đa từ ngữ văn chương. Trong thế giới đó cũng có đủ hầu hết trạng thái cảm tình của con bạn và cuộc sống. Tình yêu quý được nói tới một cách đa dạng mẫu mã và sâu đậm, đủ để có đến cho tất cả những người ta số đông xúc cảm thiệt sự sâu sắc.

Người ta thường nói tình thương là điểm khởi nguồn của văn học, nó tạo thành ra xúc cảm cho những tác phẩm văn học. Nó giúp cho ta tùy chỉnh cấu hình một mối quan hệ với tất cả mọi người. Nó góp cho chúng ta biết lắng nghe chủ ý xung quanh. Khiến cho ta rất nhiều xúc cảm mới mẻ và lạ mắt để ta biết yêu thương thương, biết vui buồn, biết sống với mọi người, sinh sống với thiên nhiên, sinh sống với vạn vật bao quanh mình. Văn học tập khơi dậy hồ hết tình cảm thoải mái và tự nhiên mà ta ko có, khiến cho ta biết yêu người và trái lại ta cũng cảm thấy được đầy đủ người yêu quý ta. Gồm tình yêu thương, cuộc sống sẽ trở nên xuất sắc đẹp hơn, mọi fan sẽ cùng mọi người trong nhà sống hoà thuận với yêu thương nhau hơn. Cái xấu cũng thành xuất sắc và cái tốt lại càng giỏi hơn nữa. Vậy chẳng phải, tình thân đã khởi nguồn cho xúc cảm và là đại lý để văn học ca ngợi cuộc sống tươi vui của họ ?

Văn học mang lại cho tất cả những người đọc mọi trang viết, đầy đủ tình cảm chân thật. Tín đồ ta đọc nhưng vẫn có thể cảm nhận thấy sự êm ấm của tình thương buôn đình, sự mừng rơn của tình bè bạn, vẻ êm ả của tình thương thiên nhiên, niềm mạnh mẽ của tình yêu nước nhà và trong cả nỗi căm tức, cuồng nộ trước đông đảo hình hình ảnh chà đấm đá lên bé người… ấy đó là “văn học và tình thương”. Tình yêu được bộc lộ, biểu thị trong văn học cũng có thể mãnh liệt và kinh hoàng như cảm giác của bé người. Khả năng biểu đạt của văn học vốn đã to lớn nay còn miêu tả thêm tình yêu quý của bé người. Dựa vào vậy cơ mà nó càng trở đề nghị mênh mông, sâu nặng nề hơn, nó đem đến cho ta hầu hết tình cảm nhưng ta chưa từng trải qua, nhằm ta trở nên hiền lành hơn và sắc sảo hơn.

Tình cảm trong văn chương cũng được thể hiện rất nhiều chiều. Có lúc văn chương ca tụng những tình cảm tốt đẹp, bao gồm khi này lại phê phán những hành động xấu xa… cảm xúc đó là vấn đề mà văn học đề cập các nhất và nó cũng được dành những trang viết đẹp nhất. Trong đời sống gia đình, văn học biểu lộ với một sự váy đầm ấm, trìu mến mang đến cao quý. Nó được biểu lộ qua hầu hết tác phẩm như “Bức tranh của em gái tôi”, đoạn trích ”Trong lòng mẹ” của thành công “Những ngày thơ ấu”,… Cô em gái bé bỏng nhỏ tài năng ấy sao đạt được tấm lòng ngọt ngào đầy bao dung mang đến vậy ? Qua tranh ảnh của mình, tấm lòng ấy đã được diễn tả đầy rung cảm, nó gột sạch sẽ tính ích kỉ và đầy đủ gì là không lớn hòi, đố kị thường có trong tim hồn của người anh tốt của mỗi bọn chúng ta. Đó chẳng phải là một trong ví dụ trông rất nổi bật cho tình cảm thương yêu hay sao ?

Chú bé bỏng Hồng sinh hoạt trích đoạn “Trong lòng mẹ” cũng vậy. Tuy nhỏ tuổi bé nhưng lại trong em lại tiềm ẩn biết bao tình kính yêu yêu. Nó yêu mẹ mãnh liệt lắm, nó vừa đủ sức giữ bình tĩnh và tỉnh táo một trong những lời nói, động tác cử chỉ để bảo đảm mẹ mình. Tình cảm ấy đã giúp sức chú tranh đấu và vượt qua những tiếng nói đầy ác ý của tín đồ cô. Nếu không có được cảm tình ấy có lẽ chú nhỏ bé đã bị tiêm nhiễm phần đông hình ảnh không tuyệt về mẹ, đã bị nhiễm cái nhìn cổ hủ, man rợ của cơ chế phong con kiến thối nát. Tình yêu đó tất cả sẵn vào con người và cải tiến và phát triển theo thời gian. Cô nhỏ nhắn Thuỷ trong “Cuộc chia tay của rất nhiều con búp bê” chẳng cần còn cực kỳ nhỏ đó sao, vậy mà cô bé xíu vẫn đã có được tình yêu dấu vô cùng tha thiết với người anh trai. Hai bằng hữu gắn bó, yêu mến nhau mang đến nao lòng, bọn chúng bịn rịn, khổ sở vì yêu cầu chia tay, bọn chúng hi sinh lẫn nhau và dành riêng cho nhau những tình cảm giỏi đẹp nhất. Toàn bộ đã được biểu thị sinh đụng trong văn học, điều đó giúp họ cảm cảm nhận sự êm ấm và xúc rượu cồn trước những bé người, phần đông tình cảm thân mật đó.

Không chỉ có trong gia đình mà ngay cả một trong những con bạn không cùng máu mủ, song cùng một hoàn cảnh, thuộc một trọng tâm trạng cũng có những tình yêu gắn bó ko kém. Nhà thơ Nguyễn Khuyến chẳng đã vô cùng mừng rỡ khi các bạn đến đùa đó sao ? Ông đã mừng rỡ, vui tươi pha chút hoảng sợ đầy hóm hỉnh của một bên thơ khôn xiết hiếu khách. Các cung bậc cảm xúc đã trình bày để rồi đưa bọn họ đến với cảm thấy về tình cảm anh em cao quý trên hầu hết giá trị vật chất trên đời này.

Bác Hồ yêu thương của chúng ta cũng mô tả tấm lòng thương yêu đồng bào tha thiết vào thơ văn. đa số tình cảm ấy bạo dạn mẽ, domain authority diết, thể hiện rõ qua từng tự ngữ, giải pháp hành văn với cả cách hành động của đa số con tín đồ trong thành tựu “Thuế máụ”. Người viết bởi tiếng Pháp, đầy đủ nỗi đau xót trước cảnh lầm than của quần chúng nước Việt Nam gian khổ trong từng câu từng chữ của Người. “Ngắm trăng” lại gửi gắm một tình yêu vạn vật thiên nhiên say đắm của fan tù cùng sản này. Bài xích thơ làm bằng chữ Hán viết trong bên ngục Quảng Đông (Trung Quốc) nhưng mà sao lời thơ da diết thương yêu như trái tim Bác, mẫu trái tim nhưng mà thơ Tố Hữu đã ca ngợi:

“Bác ơi, tim bác bỏ mênh mông thế

 Ôm cả non sông, phần đa kiếp người.”

Hình hình ảnh con người trong các tác phẩm văn học của dân tộc bản địa ta đã gợi cho tất cả những người đọc một niềm yêu mến cảm, sâu lắng, cùng giúp họ trau dồi thêm tình cảm hiền từ và bao dung.

Khép từng trang sách lại, hình ảnh và định mệnh con tín đồ trong văn học tập Việt Nam vẫn có tác dụng rung động lòng ta vì chưng ngàn vạn xúc cảm khác nhau. Ta hy vọng sống tốt đẹp hơn, mở rộng lòng mình nhằm yêu thương những hơn. Cảm ơn văn học, với từng trang viết nó đã đưa ta cho với phần lớn gì tốt đẹp tuyệt vời nhất và thiết tha mong ước làm số đông điều xuất sắc đẹp trả lại cho cuộc đời.

*

Mẫu bài minh chứng 3:

Từ xưa, dân tộc nước ta đã có truyền thống lâu đời “Lá lành đùm lá rách”. Vậy phải văn hoá của dân tộc ta luôn ca ngợi những người biết “Thương fan như thể yêu thương thân” và ngặt nghèo phê phán phần đông kẻ bái ơ, hững hờ trước người gặp mặt hoạn nạn. Chúng ta hãy cùng minh chứng vấn đề trên qua những tác phẩm văn học việt nam đã học.

Từ nghìn đời nay nhỏ người nước ta đã biết yêu mến đùm bọc lẫn nhau. Tuy ko cùng phụ huynh sinh ra nhưng phần lớn mang giống nòi giống con Rồng con cháu Tiên. Ca dao gồm câu:

Bầu ơi! yêu đương lấy túng cùng,

Tuy rằng khác tương tự nhưng chung một giàn. Điều này đã nhắc nhở họ phải biết thương mến đồng loại. Đó cũng là bản chất tốt đẹp của dân tộc ta. Ông phụ vương ta đã để lại cho họ một kho tàng văn học vô cùng quý giá về lòng yêu mến người. Tín đồ xưa khi để lại số đông áng văn thơ bất hủ ấy không chỉ có muốn bọn họ biết và tự hào về truyền thống lâu đời “Thương bạn như thể yêu đương thân” hơn nữa muốn họ giữ gìn và phát huy những truyền thống cuội nguồn đó. Vậy họ hãy cùng khám phá lòng nhân ái được biểu hiện qua văn thơ như vậy nào? chắc hẳn rằng trong thời thơ ấu, không đứa trẻ làm sao lại ko được mẹ kể mang lại nghe những câu chuyện cổ tích li kì, hấp dẫn. Truyện cổ tích không 1-1 thuần chỉ là truyện tưởng tượng, nó cũng được gửi gắm hết sức nhiều suy nghĩ và tình cảm của dân tộc ta. Bọn họ hãy bước vào thế giới cổ tích và tìm tới với những mẩu truyện về lòng nhân ái.

Có lẽ mẩu chuyện Thạch Sanh đã thành rất gần gũi với bọn họ từ khôn xiết lâu. Thạch Sanh là 1 chàng trai khoẻ mạnh, xuất sắc bụng. Ngược lại, Lí Thông là 1 trong kẻ mưu mô, xảo trá. Lí Thông đã các lần hãm hại phái mạnh Thạch sinh nhưng đa số thoát được. Lúc Thạch Sanh vẫn cưới được công chúa, hoàng tử các nước chư hầu hồi xưa bị công chúa tự hôn lấy làm cho tức giận, hội lính tráng mười tám nước chư hầu kéo quý phái đánh. Thạch sanh liền một mình cắm cây bọn ra trước quân giặc. Tiếng bọn của nam giới vừa đựng lên thì binh sĩ mười tám nước bủn nhủn chân tay, không hề nghĩ cho tới chuyện tấn công nhau. Cuối cùng, các hoàng tử phải cởi đồ giáp xin hàng, Thạch Sanh không đúng dọn một bữa cơm thết đãi phần đa kẻ thảm bại trận. Vậy tại sao Thạch sinh lại không mang quân ra đánh? Thạch sinh vốn là 1 trong những con tín đồ nhân hậu, chàng không thích nhiều binh lực phải bị tiêu diệt vì cuộc chiến tranh phi nghĩa. Vì sao tiếng lũ Thạch sanh lại làm cho hại được quân mười tám nước hùng mạnh? Khi binh sĩ đầu hàng, chàng không số đông không đánh họ, hơn nữa sai fan mang cơm trắng ra thết đãi. Thạch sanh thật là một trong những con fan vô cùng độ lượng. Hoàn thành câu chuyện, bà bầu con Lí Thông phải chết, còn Thạch sinh được kết hôn cùng công chúa với lên ngôi vua. Đó thật là một ngừng có hậu đề xuất không những bạn? tuy trong truyện cổ những cụ thể tưởng tượng li kì, không tồn tại thật, nhưng câu chuyện đã mang lại ta thấy ước mơ, tinh thần về đạo đức, công lí làng hội và lí tưởng nhân đạo của quần chúng ta.

Nhưng không chỉ trong truyện cổ tích, ngay cuộc sống hàng ngày cũng đều có những con fan như vậy, những nhỏ người luôn luôn quan chổ chính giữa tới người khác. Trong bài bác thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên gồm đoạn như sau:

Ông đồ vẫn ngồi đấy,

Qua đường không một ai hay,

Lá tiến thưởng rơi bên trên giấy,

Ngoài giời mưa bụi bay.

Trong đoạn thơ, công ty thơ Vũ Đình Liên đã tạo nên hình ảnh ông đồ của 1 thời tàn. Lúc này ông để chỉ như một cái bóng vô hình âm thầm ngồi đó, bạn qua đường chẳng ai chăm chú tới ông. Tác giả sử dụng bút pháp tả cảnh ngụ tình để biểu hiện tâm trạng ông đồ. Ngày xuân mà lại sở hữu lá quà rơi. Lá kim cương là biểu tượng cho sự tàn úa. Mưa bụi tuy thật vơi nhàng dẫu vậy lại thiệt là dai dẳng. Nó có tác dụng tê tái cả lòng người. Đó không những là nỗi bi quan của ông đồ mà còn là một nỗi nhớ tiếc của tác giả:

Năm ni đào lại nở

Không thấy ông đồ dùng xưa

Những người luôn năm cũ

Hồn ở đâu bây giờ?

Ông thứ già ở đầu bài đã biến thành ông đồ xưa sống cuối bài. Trong trường học, người học không bắt buộc ông nữa. Với giờ đây, ở quanh đó đường, fan ta cũng quên lãng ông. Nhưng mà may sao vẫn còn đó một Vũ Đình Liên ghi nhớ tới ông. Tác giả đã tạo nên hình ảnh đáng mến của ông đồ, qua đó biểu hiện nỗi lưu giữ thương domain authority diết của bản thân mình với cảnh cũ người xưa. Đó là cảnh bạn qua mặt đường xúm lại thuê ông viết chữ, nắc nỏm khen ngợi kỹ năng của ông. Nhưng lúc này tất cả đang qua đi, ông đồ đã và đang biến mất. Hình hình ảnh ông đồ viết chữ mặt đường là một nét xinh văn hoá của người việt Nam, vậy mà lại giờ nó đang bị mai một dần. Thời đó, thi thoảng có ai lại thân yêu tới ông, toàn bộ đều cúng ơ. Ở phía trên lòng nhân ái không chỉ với một fan mà còn đối với một lớp người, một nắm hệ nhỏ người kĩ năng bị lãng quên. Thế mới biết lòng thương bạn của Vũ Đình Liên thật rộng lớn lớn.

Trong xóm hội, bên cạnh người tốt cũng đều có những bạn xấu, lạnh lùng trước người chạm mặt hoạn nạn. Họ hãy tìm hiểu điều này qua truyện ngắn Sống chết mặc bay của Phạm Duy Tốn. Trong khi trăm họ vẫn vất vả lấm láp, gội gió tắm rửa mưa như đàn sâu lũ kiến sinh hoạt trên đê, thì ở trong dinh quan lại phụ mẫu mã rất thủng thẳng nhã, con đường bộ, nguy nga. Hợp lý và phải chăng quan phụ mẫu chưa nghe tin đê sắp vỡ? lẽ nào lại ngồi đàng hoàng như vậy? bỗng nhiên một tín đồ nhà quê vội vàng chạy xông vào, thở ko ra lời: “Bẩm… quan liêu lớn… nhằm vỡ mất rồi. Đọc đến đây ta hoàn toàn có thể hình dung quan bự hốt hoảng như thế nào? tuy thế thật ngạc nhiên, thiệt bất ngờ, quan phụ mẫu mã không số đông không hốt hoảng và còn sai lính đuổi các bác dân cày ra ngoài. Đến đây ta hoàn toàn có thể thấy được bản chất lòng lang dạ thú của tên quan tiền hộ đê đã hiện nay ra. Hắn vẫn ung dung, phấn kích ngồi nghịch bài, không hiểu nhiều lá bài kia tất cả ma lực gì nhưng lại khiến cho quan mê mẩn đến thế. Vào cảnh nguy cấp như vậy, trừ đầy đủ kẻ lòng lang dạ thú như tên quan tiền hộ đê còn tồn tại ai là không thương xót đồng bào ngày tiết mạch. Đoạn cuối truyện đã mang đến ta thấy một sự tương phản cho cực độ. Trong những lúc quan phệ ù ván bài bác to như thế thi khắp vị trí nước tràn lênh láng, cuốn trôi thành phầm ruộng đất, tình cảnh thật thảm. Văn bản đã lên án nóng bức một thương hiệu quan bao phủ lòng lang dạ thú, vô nhiệm vụ đến mất hết tính người, trước sinh linh của bao nhiêu tín đồ mà chẳng hề động tâm, yêu đương xót. Thật bi ai thay cho số phận bạn dân thời đó!…

Qua phần đông sáng tác văn học trên, bọn họ thấy được rằng văn học nước ta luôn mệnh danh những ai biết “thương tín đồ như thể thương thân” và ngặt nghèo phê phán hồ hết kẻ cúng ơ, hờ hững trước người chạm chán hoạn nạn. Chúng ta cần yêu cầu biết yêu thích người không giống thì mới hoàn toàn có thể trở thành người xuất sắc được.

Xem thêm: Cho Tam Giác Abc Cân Tại A Có Góc A 20 Độ, Vẽ Tam Giác Đều Dbc (D Nằm Trong

/***/

Qua tham khảo những bài xích văn mẫu hội chứng minh văn học của dân tộc bản địa ta luôn mệnh danh những ai biết thương tín đồ như thể yêu mến thân trên đây, một lần tiếp nữa ta có thể nhận thấy được mối quan hệ giới tính khăng khít giữa văn học và tình thương. Hi vọng qua đây, mỗi người bọn họ sẽ lại càng thêm ưa thích và hứng thú với việc học tập môn văn hơn.

Đừng quên tham khảo nhiều bài bác văn chủng loại hay lớp 8 khác tại thư mục tài liệu Văn mẫu mã 8 do trung học phổ thông Sóc Trăng sưu tầm và tuyển chọn. Chúc chúng ta luôn học giỏi !