CẢM NGHĨ VỀ CỤ BƠ-MEN

     
​Đề bài: Nêu cảm nhận của em về nhân vật cố gắng Bơ-men vào truyện ngắn dòng lá cuối cùng.Để có tác dụng được bài văn này, cùng Đọc tài liệu xem thêm dàn ý sau đây:

Dàn ý chi tiết cảm thừa nhận về cầm Bơ-men

a. Mở bài 

Văn mẫu cảm nhận về nhân vật nỗ lực Bơ-me

Bài văn 1Đọc truyện “Chiếc lá cuối cùng” trong phòng văn Mĩ O.Hen-ri ta bổi hổi xúc rượu cồn về tấm lòng nhân ái cao siêu của một người hoạ sĩ nghèo, cô đơn. Bởi tình mếm mộ con người, để đem về niềm tin với sự sống và cống hiến cho một người, cầm Bơ-men đã chuẩn bị hi sinh cả tính mạng con người của mình.

Bạn đang xem: Cảm nghĩ về cụ bơ-men


Câu chuyện đề cập về nhị hoạ sĩ Giôn-xi cùng Xiu, họ thuộc chung sở trường về nghệ thuật... Và cùng thuê một căn phòng tại tầng thượng để gia công xưởng vẽ. Xóm Greenwich lạ mắt và cổ điển này là 1 "biệt khu" phía tây công viên Oa-sinh-tơn với những phố xá chạy ngang chạy dọc lung tung, đấy là nơi trú ngụ của không ít nghệ sĩ nghèo. Chẳng may vào mùa đông năm ấy, Giôn-xi bị viêm phổi nặng. Bệnh lý nghiêm trọng nói theo cách khác mười phần chỉ còn hi vọng một nhưng mà thôi. Tuy vậy điều tệ sợ hãi nhất mang đến với Giôn-xi đang cảm thấy vô vọng nghĩ rằng mình quan trọng khỏi bệnh được. Giôn-xi chán ngán tất cả, không có niềm tin để bám víu, thanh nữ đã đã cảm nhận được dòng chết sắp tới gần. Theo lời bác sĩ, y học cũng bó tay, đa số thứ dung dịch men mọi không có công dụng khi tín đồ bệnh không thích sống nữa. Mặt hàng ngày, Giôn-xi nhìn ra phía bên ngoài cửa sổ và đếm từng loại lá hay xuân rụng. Giôn-xi còn nghĩ về rằng khi nào chiếc lá ở đầu cuối trên cây thường xuyên xuân rơi xuống thì cũng chính là lúc cô ra đi. Xiu hết lòng chăm sóc, khuyên nhủ nhủ, cồn viên tuy nhiên bất lực, Giôn-xi vẫn sinh sống trong vô vọng và tự từ mong chờ chiếc lá sau cùng lìa cành, mong chờ cái chết.
Không khuyên chống được Giôn-xi, Xiu tìm tới cụ Bơ-men để đề cập cho cố nghe về quan tâm đến đầy bất lực kia của Giôn-xi và hy vọng một sự cứu giúp. Nói tới cụ Bơ-men, gắng cũng là 1 trong hoạ sĩ nghèo sống đơn độc trong một gian buồng về tối om ở tầng dưới. Nuốm đã ngoại trừ sáu mươi, là ông già nhỏ nhắn gồm bộ râu loạn xoăn “loà xoà xuống loại thân bên cạnh đó thân hình một tè yêu”. Cố kỉnh kiếm sống bằng phương pháp làm chân dài cho những họa sĩ. Đã rộng 40 năm cầm cây viết vẽ nhưng cụ trước đó chưa từng có một kiệt tác nào. Cụ luôn ước ao “vẽ một tranh ảnh kiệt tác, nhưng không bao giờ bắt đầu cả”.Nhưng không người nào nghĩ ra được, bên trong con người kì quái, dữ tợn, lúc nào cũng sặc sụa mùi rượu ấy của cụ lại có một thế giới tâm hồn khôn xiết phong phú, đẹp nhất đẽ. Lúc nghe Xiu nói lại chuyện Giôn-xi, nạm đã khôn cùng tức giận, không ngờ rằng một con thanh niên lại cân nhắc buông tha cuộc sống thường ngày đến vậy. Lòng bác ái được khơi dậy, tạo động lực thúc đẩy người người nghệ sỹ già yêu cầu tìm giải pháp cứu lấy niềm tin, niềm hy vọng của cuộc đời trong cô gái trẻ. Và ông suy nghĩ rằng, chỉ việc chiếc lá hay xuân cuối cùng vẫn mãi sống đó chắc chắn là sẽ cứu vớt sống được Giôn-xi. Quả vậy, qua một đêm mưa và bão tuyết vùi dập, mẫu lá cuối cùng vẫn bám trên cây.
Sáng sớm thức giấc dậy, Giôn-xi ngạc nhiên nhìn thấy dòng lá vẫn còn, tuy vậy cô nghĩ về chỉ qua bây giờ thôi, nó cũng sẽ rụng xuống. Cơ mà ngày hôm sau, mẫu lá vẫn còn đấy đó. Niềm mong muốn sống vẫn còn nhen nhóm nơi nào đó trong lòng cô bé bỗng trỗi dậy, Giôn-xi vui vẻ trở về và tình hình bệnh lý cũng sút dần.“Chiếc lá cuối cùng” đó đó là kiệt tác của nắm Bơ-men. Cố kỉnh đã cứu giúp được Giôn-xi với tận tâm và tình thương yêu con bạn nhưng đó cũng là lần cuối, cụ ra đi mãi mãi. Lúc Xiu biết được tin đã nhanh lẹ nói thực sự cho Giôn-xi biết: “Người người nghệ sỹ ra đi vĩnh viễn nhưng lại để lại một kiệt tác và cứu vớt sống một con người.”.Có lẽ trong lịch sử dân tộc của hội họa thế giới chưa từng bao gồm một hoạ sĩ nào đã cầm cây bút vẽ vào một hoàn cảnh đặc biệt như vậy. Bất chấp hiểm nguy, trong loại đêm mưa gió to khiếp, bên trên một dòng thang chênh vênh phụ thuộc vào tường, với vừa đủ sáng tỏ của dòng đèn bão gắng tay, núm Bơ-men đang dồn hết khả năng của bản thân mình để vẽ lên một cái lá. Hành động của cụ không người nào biết cho tới khi chưng gác cổng thấy cụ nhỏ nặng trong căn phòng, với giấy và xống áo ướt sũng, lạnh buốt. Hôm sau, cầm Bơ-men qua đời bởi sưng phổi nặng.

Xem thêm: Bài Văn Nghị Luận Xã Hội Suy Nghĩ Về Lời Xin Lỗi Trong Cuộc Sống


*
Bài văn 2O.Hen-ri là 1 trong những nhà văn Mĩ chuyên viết truyện ngắn. Phần nhiều tác phẩm của ông thường dịu nhàng tuy nhiên toát lên lòng tin nhân đạo cao cả, tình thương thương người nghèo khổ. “Chiếc lá cuối cùng” là truyện ngắn góp thêm phần làm cho tên tuổi của O.Hen-ri. Trong mẩu truyện ấy, ta thấy thấm đượm tình yêu cao đẹp trong những người họa sĩ nghèo khổ, và nhất là xúc cảm thâm thúy nhất cùng với nhân vật thay Bơ-men.
Cụ sống cùng Xiu cùng Giôn-xi trong một căn hộ thuê sinh hoạt gần công viên Oa-sinh-tơn. Rộng 40 năm nay cụ mong ước vẽ một siêu phẩm nhưng chưa tiến hành được, cố gắng ngồi làm mẫu vẽ cho những họa sĩ khác nhằm kiếm tiền sinh sống qua ngày. Mặc mang đến cuộc sống nghèo khổ nhưng cụ luôn luôn giữ phẩm chất lòng tin minh mẫn, khỏe mạnh và yêu thương đời. Chả nạm mà ráng “hay chế nhạo cay độc sự yếu mềm của bất kì ai”.Cụ Bơ-men luôn luôn sống nhiều tình thương, thân thiện tới hầu hết người. Rứa muốn những người dân xung quanh mình phải khỏe khoắn và cứng rắn. Ngày đông năm ấy, Giôn-xi bệnh tật sưng phổi, cô hay vọng, đếm từng chiếc lá thường xuyên xuân còn lại bám vào tường ngăn gạch đối lập cửa sổ, cô còn suy xét rằng: chờ bao giờ chiếc lá cuối cùng rụng thì cô cũng lìa đời. Hiểu rằng ý nghĩ tuyệt vọng ấy, lại khởi đầu từ một con người trẻ tuổi, rứa Bơ-men vô cùng bi ai bựcLà một nhân vật bao gồm của câu chuyện nhưng cụ lộ diện thật không nhiều ỏi. đề nghị đến cuối truyện, qua lời kể của Xiu, Giôn-xi và người đọc mới nắm rõ hành động cao siêu của cụ. Chắc chắn là khi đứng dưới mưa tuyết lạnh lẽo lẽo, không biết bằng cách nào cụ có thể vẽ loại lá mang ên bức tường gạch. Có lẽ rằng do tình thương cơ mà cụ giành cho Giôn-xi, ý chí ước ao dùng cây cây bút và bảng màu để mang về niềm tin, nghị lực sống cho cô bé trẻ. Chiếc lá mà cầm vẽ sống động và khôn xiết thật: “ở gần phía đầu cuống lá còn giữ màu xanh da trời sẫm, nhưng với rìa lá hình răng cưa đã nhuốm màu tiến thưởng úa”, làm cho hại cô họa sỹ của chúng ta cũng không hề nghi ngờ. Và dòng lá ấy đã gieo vào lòng cô bé trẻ tội nghiệp hơi ấm của niềm tin, nghị lực, kéo cô từ bỏ vực thẳm của bệnh tật vươn lên sinh sống tiếp.

Xem thêm: Trình Bày Cơ Chế Đông Máu Sinh Học 8 Bài 15: Đông Máu Và Nguyên Tắc Truyền Máu


Chiếc lá là cả tấm lòng của chũm Bơ-men, là dẫn chứng cho sự hi sinh đến quên bản thân để đem lại sự sinh sống đến cho tất cả những người khác. Thay đã làm cho được một điều mà lại 40 năm qua vắt hằng mơ ước: vẽ một kiệt tác. Thay không chỉ hiến đâng cho đời một kiệt tác nghệ thuật, nuốm còn cứu giúp sống được một cô bé trẻ, mang tới đến cô cái khát khao cuộc đời đã mất đi.Có thể nói O.Hen-ri đang rất khéo léo khi xây dựng nghệ thuật và thẩm mỹ đảo ngược tình huống hai lần. Lần hòn đảo ngược thứ nhất, Giôn-xi như đang tiến dần đến chiếc chết thốt nhiên khỏe lại, yêu đời và thắng lợi bệnh tật. Lần đảo ngược máy hai liên tục sau đó, cố Bơ-men xuất phát điểm từ 1 người trẻ trung và tràn đầy năng lượng đến cuối truyện mắc bệnh và qua đời. Một con bạn đi từ cuộc đời đến chiếc chết, một con người người từ cái chết tìm lại sự sống. Tất cả đã được bên văn đề cập lại thật thoải mái và tự nhiên và cảm động.Truyện ngắn "Chiếc lá cuối cùng" làm cho cho chúng ta không ngoài rung cảm trước tình thương thương cao niên giữa những người dân nghèo khổ. Mẩu truyện còn giàu tính nhân văn, ẩn chứa bức thông điệp vào cuộc sống: dù chạm mặt phải hoàn cảnh khó khăn độc nhất cũng đừng bao giờ bị quan, xuất xắc vọng, hãy khỏe khoắn tin tưởng vào ngày mai tươi sáng, ta vẫn vượt qua tất cả.
-/-Trên đó là dàn ý kèm một số trong những bài văn mẫu cảm thấy về nhân vật nắm Bơ-men vào truyện ngắn cái lá sau cùng do Đọc tư liệu thực hiện, ý muốn rằng câu chữ này để giúp ích để các em hoàn thành bài văn của mình.Đừng quên còn không ít văn mẫu 8 hay khác trong công tác em nhé!