BAN MÊ THUỘT NGÀY ĐẦU CHIẾN CUỘC : 9 > 10

     

Tôi gồm hỏi một tín đồ Thầy sau không ít năm mới quay lại Ban Mê. “ Thầy thấy Ban Mê có trở nên tân tiến nhiều so với trước kia không?” . Thầy vấn đáp “ Ban Mê hiện giờ giống sài gòn hồi trong thời gian 60 vậy”. Theo tôi Thị buôn bản Ban Mê hồi xưa bé bỏng tí, bi đát hiu. Cơ mà mang những kỷ niệm trong những chúng ta. Trước kia tại thị xã có không ít trường tiểu học, cung cấp II, III. Đặc biệt là trường cấp cho III chỉ bao gồm ở thị buôn bản Ban Mê. Các bạn ở vùng ven xa Ban thú vị ở những huyện ước ao học cung cấp III thì bắt buộc ra thị buôn bản trọ học tập ( do dự có như thể trong truyện “ thời xưa còn bé” ở trong nhà văn Duyên Anh không!). Ví dụ điển hình hồi đó các bạn như Phạm Huy Hoàng, Nguyễn Đình Phú, Võ Xuân Hòa…ở Hà Lan , Buôn hồ phải lượn phố trọ học, hoặc bạn Bạch Ly sinh hoạt H Đức Lập cũng vậy. Theo tôi cảm nhận Dân Ban Mê vốn là dân tứ xứ, dẫu vậy cũng hiếu học với biết đùm bọc nhau. Cần tại Ban Mê cứ một Ngôi Chùa, một nhà thời thánh xứ là gồm một ngôi ngôi trường nho nhỏ, vài bố lớp tiểu học, ngân sách học phí thì tùy theo khả năng, ai nghèo quá thì miễn còn đến thêm sách vở và giấy tờ quần áo. Đó là chưa kể đến những lớp học bốn thục nhỏ, thường là do những ông giáo già về hưu mở dạy nhưng lại thường là cung cấp tiểu học tập thôi. Như trường tư thục Sông Hồng, bốn thục này chắc các bạn biết nhiều vì sau này buổi về tối thầy Sỹ với thầy phái nam mở lớp đêm ở đây và gồm khá đông chúng ta đến học.Thôi thứ nhất nói qua hầu hết kỷ niệm về trường La San đồi , rồi các trường kia mình đề cập sau cũng được.

Bạn đang xem: Ban mê thuột ngày đầu chiến cuộc : 9 > 10

Hồi kia nhà tôi sống gần mong cổng số 2, Ban Mê. Nên tất nhiên tôi học tập ở trường La San đồi đến gần. Mỗi ngày từ nhà mang đến trường chỉ ở mức một cây số. Nên đi bộ tà tà leo dốc một chút ít 15 phút là tới. Có lần vào lớp trễ 10 phút . Thầy giáo hỏi “ đơn vị em ở đâu mà đi trễ vậy”. Tôi liền trả lời “ Dạ nhà em ở dưới cầu”, cả lớp cười cợt ồ lên. Năm 1964 , ngôi trường la San đồi bước đầu nhận học sinh những lứa đầu tiên. Hồi đó xung quanh trường siêu hoang vắng. Gần suối ngay lập tức cổng trường như là 1 trong những rừng cây. Tôi nhớ khi đó học cấp I đề nghị học cả hai buổi sáng và chiều. Nên có không ít bạn nghỉ ngơi xa không tự tin về, giữa trưa ở lại uốn nắn những lớp bụi tre bên suối thành phần đa căn chòi nhỏ, dưới bao phủ lá tre khô nhằm nghỉ ngơi buổi trưa. Tôi nghĩ chắc chắn không trường sinh sống Ban Mê nào tất cả chuyện độc đáo như vậy. Lúc trường mới thành lập. Huấn luyện và giảng dạy trong trường số đông là các sư huynh cái La San. Các Frère rất ngặt nghèo và trang nghiêm trong việc dạy dỗ. Nên những năm học đầu lúc còn thi tú tài 1. Dân La San đỗ hết sức cao, bao gồm năm đỗ 100% , đó cũng là niềm từ bỏ hào của trường. Trường La San rất bao gồm tiếng tăm trong thị buôn bản Ban Mê. Hồi đó lấy được bằng tú tài là 1 trong sự khó khăn và vinh dự lắm. Phần đa năm sau đây vì thiếu thốn giáo viên. Cần phải tuyển thêm giáo viên bên ngoài . Nên không thể giữ được thành tựu đậu cao tựa như những năm đầu. Không biết chúng ta còn lưu giữ không? Hồi tôi học cấp tiểu học. La San đồi Ban Mê còn thừa nhận học với nội trú của những chủng sinh dòng La San. Nghỉ ngơi trên lầu bố ( sau đây là vị trí chúng mình học lớp 11). Chỉ nhớ các kỷ niệm về chúng ta chủng sinh này cùng với trò chơi bắn số. Vài chiều tối trong tuần trên vườn cao su trong trường. Các bạn chủng sinh đeo một bảng số bởi giấy cột dây thun phông trên trán, tay cầm súng bằng gỗ. Rồi chia làm hai phe, tất cả bộ chỉ huy riêng và gặm cờ của bộ chỉ đạo của mỗi phe. Mỗi cá nhân chơi buộc phải tìm mọi phương pháp che số của chính bản thân mình trên trán ( tuy vậy không được sử dụng tay). Có thể vừa bịt số vừa di chuyển bằng cách hai bạn tỳ đầu vào nhau. Bắn chết đối phương chính là đọc đúng số của tín đồ đó. Nếu hiểu lộn số là mình đề xuất chết. Phe này win được phe kia bằng phương pháp bắn bị tiêu diệt hết phe kẻ thù hoặc là cướp được cờ chỉ huy của phe mặt kia đem về bộ lãnh đạo của bản thân . Về sau tôi cũng áp dụng trò chơi này vào những hội đoàn khi còn bé. Trò chơi này rất là vui cùng thú vị.

Trường tè học khét tiếng nhất thị xã lúc đó có lẽ là ngôi trường Tiểu học Nguyễn Công Trứ. Trường nằm tại vị trí ngả tư Phan Bội Châu với Tôn Thất Thuyết (bây giờ là Lê Hồng Phong ). Thân sân trường tất cả một cây nhiều cổ thụ cao ngất, vùng phía đằng sau trường là Đình Lạc Giao.Trường chia ra hai buổi học, sáng là các nam sinh học, chiều đến các nữ sinh học tập và hotline tên riêng rẽ là phụ nữ Tiểu học tập (hồi xưa phong kiến thật, nam chị em phải học tập riêng). Hình như còn một vài trường cũ nữa, như trường Tiểu học Lam Sơn. Trường nằm trong một khu đất rộng dẫu vậy chỉ xây đắp nhẹ bằng gỗ, nền xi măng cao hơn mặt đất cả mét, đi lên bằng cha bực cấp. Bây chừ cũng trên khu đất này đã xây dựng lại rất lớn là trường tiểu học tập Lê Thị Hồng Gấm. Gần đó qua một ngã tứ là trường Trung Học bán Công, thầy Lê thư thả là hiệu trưởng của trường này. Hiện nay được thay tên là ngôi trường trung học đại lý Phạm Hồng Thái. Sát mặt trường buôn bán Công là ngôi trường Tiểu học La San Lam Sơn. Hầu như ngôi trường ngơi nghỉ đây đều có chữ Lam Sơn do khu cư dân này gọi là khu vực Lam đánh . Trường thiếu nữ trung học gồm tiếng độc nhất là ngôi trường Vinh đánh do những Ma Sơ cáng đáng giảng dạy. Trường nằm trên đường Phan chu Trinh ngay sát bên cạnh ngã sáu Ban Mê. Ngôi trường này chỉ giành cho nữ thôi. Phái mạnh sinh không được léo hánh tới. Ngôi trường Vinh đánh chỉ có cấp I với II. Nên lúc học hết lớp 9 các bạn phải chuyển hẳn sang trường khác. Một số nữ giới từ Vinh đánh qua La San đồi lớp mình như Kim Anh, Thu Sương, Xuân Lan, Thúy Nga, Thanh Tuyền …Gần ngôi trường Vinh Sơn còn tồn tại trường tiểu học Thánh trung tâm do nhà thời thánh Ngã Sáu cai quản lý. Ghi nhớ mãi trước với trên mái của ngôi trường này phủ kín hoa pháo đỏ tỏa nắng mỗi khi ngày hè về. . Hồi kia Trung học Nông Lâm Súc cũng đều có xe chuyển rước như học viên La San đồi. Vày trường năm giải pháp phố 6, 7 cây số về hướng cây số 5. Té tư quang đãng Trung - hai bà trưng là khu vực đón xe của chúng ta Trung học Nông Lâm Súc. Học sinh trường này còn có đồng phục là áo sơ mi nâu . Bên cạnh trường này, còn một trường hướng nghiệp nữa là trường Trung học Kỹ Thuật, học viên của trường mang đồng phục áo quần màu xanh công nhân.. Mặc dù trường phái nam sinh nhưng lại được kiến tạo rất đẹp, nhì tầng và có những ô cửa sổ tò vò nho nhỏ.Trường này có phong trào thể dục thể thao rất mạnh khỏe và rất cấu kết trong màu áo. Đi đâu bên cạnh thị xã mà thấy nhóm học sinh kỹ thuật thuộc màu áo xanh. Ai ai cũng kiêng nể. Hiện thời trường có tên mới là Cao Đẳng nghề Daklak.

Trường cấp cho III lớn số 1 Ban Mê hồi sẽ là trường Trung học tập tổng hợp Ban Mê Thuột nằm trên phố Hùng vương vãi ( nay vẫn ở chỗ cũ và được thay tên thành trường cấp cho III Ban Mê Thuột, trước 75 tất cả dạy cả cấp cho II). Trường này là ngôi trường công tất cả lịch sử lâu lăm nhất tại Ban Mê. Bao giờ cũng có số lượng học viên và Thầy giáo viên đông hơn những trường khác. Sau 1975, khi tham gia học chuyển tiếp niên học dang dở. Vớ các học viên cấp III toàn Ban Mê hầu như phải triệu tập về học tại trường này. Có thể coi đấy là một quy trình tiến độ thú vị . Vì lúc đó nó là trường cung cấp III duy nhất của cả tỉnh Đăk Lăk.

Xem thêm: Điều Dưới Đây Đúng Khi Nói Về Sự Vận Chuyển ? Điều Dưới Đây Đúng Khi Nói Về Sự Vận

Nhưng Kỹ Thuật, Nông Lâm Súc, tuyệt Tổng Hợp gần như là ngôi trường công, thời điểm đó không tính La San đồi của chúng ta còn có những trung học tư thục như ngôi trường Hưng Đức, trường người tình Đề. Ngôi trường Hưng Đức là trường do LM Đặng Sĩ Bình gây dựng và làm cho hiệu trưởng. Ngài bây chừ vẫn còn sống, ngay sát 90 tuổi. Hiện làm cho chánh xứ giáo xứ Hòa Bình, chỗ có các bạn Đỗ Minh Tuấn lớp bọn họ làm CT Hội đồng giáo xứ nhiều năm qua. Trường Hưng Đức bây giờ là trường tiểu học tập Ngô Quyền. Ngôi trường Trung Học tình nhân Đề hồi đó nằm bên cạnh chùa Khải Đoan trên tuyến đường Phan Bội Châu. Hiện nay là trường cấp II Phan Bội Châu. Trường cũng nổi tiếng trong bộ bố trường tứ tại Ban Mê ngày kia , là : La San, Hưng Đức, người tình Đề.

Cao hơn cấp cho Trung Học tất cả hai trường Sư Phạm vấp ngã túc và Trường Sư Phạm Cao Nguyên. Học tại chỗ này thì mấy các bạn được điện thoại tư vấn là Giáo Sinh và khi ra ngôi trường dạy cấp 1. Ngôi trường Sư Phạm bửa túc ở gần ngã sáu, trên phố đi cây số 3, trước mặt bên là cơ trường L19 cũ. Trường Sư Phạm bổ túc tiếng là ngôi trường Sư Phạm chủng loại giáo. Trường Sư Phạm cao nguyên ( bây giờ là trường Đại học Tây Nguyên). Ngôi trường Sư Phạm cao nguyên được fan Hà Lan tài trợ xây dựng hoàn thành vào khoảng tầm năm 1972. Với khuôn viên nho nhỏ, với đầy đủ mái bên dốc đứng theo phong thái mái bên rông của đồng bào dân tộc rất đẹp cùng dễ thương.. Hiệu trưởng thứ nhất của ngôi trường Sư Phạm cao nguyên trung bộ là ba của doanh nghiệp Vương quang Thái ( trong hình chụp lớp 8 các bạn Thái đứng cạnh chúng ta Chí Lâm) .

Xem thêm: Bú Cu Trai Thẳng Bị Gay Cho Uống Thuốc Mê Rồi Hiếp Dâm, Trai Thẳng Bị Gay Cho Uống Thuốc Mê

Nhớ lại gần như ngôi trường cũ kỹ nhỏ tuổi bé ngày xưa. Nhưng này cũng là nền tảng giáo dục miền núi đầu tiên, để lớp trẻ nối tiếp nhau học hành. Đến ngôi trường là nguyện vọng chung của bao lớp người. Từ đông đảo ngôi trường này, những thế hệ học viên lớn lên, vào đời, giao hàng và mong ước xây dựng một cao nguyên tràn sức sống cho tương lai.

HĐP

*

Trường này nằm đối lập cổng cũ cơ sở y tế đa khoa tỉnh Dak Lak. Chắc hẳn rằng là trường lâu đời nhất của Ban Mê. Hiện nay là khu nhà ở

*

Phòng học nhì tầng giáp góc vấp ngã tư Hùng vương - Bà Triệu

*

Góc trái bên trên cao là trường Tiểu học Nguyễn Công Trứ

*

Góc trái trên cao là tiểu học Thánh Tâm. Chúng ta có thấy hoa pháo mới trồng bao phủ trên mái trường

*

Trường Đại học Tây Nguyên bây giờ . Từ lâu là ngôi trường Sư Phạm Cao Nguyên

*

Vị trí của ngôi trường Hưng Đức ngày trước. Hiện thời là Tiểu học Ngô Quyền

*

Vị trí ngôi trường trung học tập kỹ thuật ngày trước. Bây giờ là trường cđ nghề Đăk Lăk