BÀI THƠ ĐÔI DÉP CHẾ

     
Những bài xích thơ chế về dép tổ ong hay, vui nhộn và bi ai cười nhất. Chúc mọi người có những tích tắc thư giãn thoải mái và dễ chịu tại website.

Bạn đang xem: Bài thơ đôi dép chế


*

ĐÔI DÉP TỔ ONG

Còn lưu giữ buỗi đầu sang trọng em chơiĐó cũng là khi mua dép mớiTỗ ong ngày đó cũng một thờiLà sản phẩm xa xĩ cũa dân chơiTự tin, thật cấp tốc anh bước tớiEm khen đôi dép đẹp lung linh vờiRồi hõi tại sao nó các lỗSợ khi gió rét mướt lọt chan anhTình mình ngày kia thật trong xanhEm nói sau này sẽ cưới anhDẫu nghèo nhà tranh em cũng chịuDẫu khổ ráng nào em cũng camHọc xong xuôi hai đứa lến phố làmEm ở bên cạnh bắc anh vao namThời gian xa cách bạn đâu nhớĐể anh mộng mơ ái tình đầuDép ni còn đó người xưa đâuSao người nỡ quên kỷ niệm đầuSao fan bỏ quên câu hứa hẹn ướcBỏ anh sinh hoạt lại biết về đâu/?

*

Bài Thơ Đôi Dép

Phiên bản 1.Tác giả: Nguyễn Trung Kiên

Bài thơ trước tiên anh viết tặng emLà bài thơ anh nhắc về đôi dépKhi nỗi nhớ ở trong tâm địa da diếtNhững vật tầm thường cũng viết thành thơHai mẫu dép kia gặp gỡ trường đoản cú bao giờCó yêu thương đâu nhưng mà chẳng tránh nửa bướcCũng gánh vác gần như nẻo mặt đường xuôi ngượcLên thảm nhung, xuống cát những vết bụi cùng nhauCùng cách cùng mòn không kẻ thấp bạn caoCùng share sức tín đồ chà đạpDẫu vinh nhục không đi cùng tín đồ khácSố phận dòng này phụ thuộc chiếc kiaNếu ngày làm sao một chiếc dép mất điMọi thay thế sửa chữa sẽ vươn lên là khập khễnhGiống nhau lắm nhưng tín đồ đi sẽ biếtHai dòng này chẳng yêu cầu một đôi đâuCũng như mình giữa những phút vắng ngắt nhauBước hụt hẫng cứ nghiêng theo một phíaDẫu ở bên cạnh đã có người thay thếMà trong tâm địa nỗi ghi nhớ cứ chênh vênhĐôi dép vô bốn khắn khít bước tuy vậy hànhChẳng thề nguyền mà không thể giả dốiChẳng tiềm ẩn mà không thể phản bộiLối đi nào cũng xuất hiện có đôiKhông thiếu nhau bên trên những cách đường đờiDẫu từng chiếc bao gồm một bên nên tráiNhưng anh yêu em bởi những điều ngược lạiGắn bó đời nhau do một bước đi chungHai miếng đời thầm lặng bước tuy vậy songSẽ dừng lại khi chỉ từ một chiếcChỉ còn một là không còn gì hếtNếu không tìm kiếm được dòng thứ nhị kiaCuộc đời ta sống thọ chẳng xa lìaMất một chiếc, loại kia vào sọt rácHay núm lê bên những gì phế thảiSống âm thầm nơi xó góc về tối đenRồi ngày kia buồn phiền không ánh đènChiếc sót lại cũng ra đi vĩnh viễnNgày ra đi ko một người đưa tiễnNhưng vui tươi vì gặp mặt lại mẫu kiaMột nơi xa hai cái chẳng chia lìaVì đã ra khỏi cảnh đời ô trọcKhông hơn lose ghét ghen tuông hay lừa lọcBước song hành một dạ cho ngàn thu <1″><2″>

*

——————————–

Anh chẳng muốn cùng em có tác dụng đôi dép.Dẫu song hành cơ mà đâu có bên nhaụKẻ trước bạn sau suốt quãng con đường dài.Tuy một phía mà chẳng hề nhìn mặt.

Anh làm sao muốn mỗi lúc lên phía trước.Lại bắt em tì lên mặt khu đất thô.Anh sao nỡ khi ngẩng mặt chú ý trờiLại biết rằng đất black em đã tựa.

Xem thêm: Mua Bảo Hiểm Y Tế Tự Nguyện Ở Đâu? Phí, Giá Mua Bảo Hiểm Y Tế 2021

Anh đâu hy vọng chia phần bao nặng nề nhọc.Của sức bạn của vinh nhục bon chen.Những thảm nhung kia, hầu như cát vết mờ do bụi đời thường.Nào phải thứ bắt em cùng gánh chịu.

Anh ko thể… để phút nào hụt hẫng.Rồi tất cả kẻ… dám nâng đỡ bên em.Đôi dép kia đâu chỉ mãi tuy vậy hành.Có lúc nào dép đứt cùng một lúc?

Anh sao chịu nổi có kẻ làm sao trông… giống.Để quan sát vào em lại bảo… giống như anh.Rồi rồi đây phải minh chứng hùng hồn.Rằng… cứ thử sẽ biết ngay không phải!!

Thôi em nhé bài bác thơ “đôi dép”.Chẳng thể là dáng vẻ của nhì ta.Tuy nỗi lưu giữ chẳng nhát phần domain authority diết.Cũng phải tùy… thực trạng để ví von.

Xem thêm: Tiểu Sử Nhạc Sĩ Minh Vy Sinh Năm Bao Nhiêu Tuổi, Nhạc Sĩ Minh Vy Bao Nhiêu Tuổi

Hai miếng đời thầm im bước tuy nhiên songChẳng dừng lại khi chỉ từ một chiếcChỉ còn một không tức là hếtAnh yêu quý binh vẫn đi mang lại trường làngVẫn ôm bầy dạy những em thơBài hát quê hương….

*

———- ——————————- ———-

Phiện phiên bản 3

BÀi thƠ ĐÔi tẤt ( em cỦa bÀi thƠ ĐÔi dÉp)

Bài thơ đầu anh viết bộ quà tặng kèm theo emLá bài thơ nói về …đôi tấtKhi chân thấy bao gồm một mùi hương ngây ngấtThì vật tầm thường cũng “bộc phát” thành thơ

Hai song tất nho bé dại màu xanh lơMàu cở cây giỏi màu của điều ước?Nhưng chắc chắn rằng không bao giờ lộn ngượcVì khoác vào sẽ thấy ra ngay

*

Chẳng tiếp tục được giặt giũ hàng ngàyBị sức nặng song gót hồng chà đạpDấu bốc mùi ko đi cùng người khácDù mẫu này đẹp hơn nhiều chiếc kia

Nếu rồi ra một dòng tất mất điBị chó gặm hay sự việc nào khácMọi sửa chữa đều đổi mới độc ácKhông không giống lắm nhưng người đời đã biếtHai đứa này chỉ với cặp gian phu

Mất em rồi anh sẽ đi tuBởi lẻ loi sống đâu còn ý nghĩaDấu sát bên có muôn fan thay thếThì đêm nằm vẫn sợ dính SI-ĐA

*

Đôi tất – song ta khi rách rưới khi lànhChẳng thề nguyền buộc phải tha hồ giả dốiChẳng hứa hẹn chỉ âm thầm phản bộiNên thông thường nếu chẳng đủ thành đôiNgay cả khi bước đầu bốc mùi hương hôi

Không thể thiếu thốn sáp phòng mùi khẩn cấpBài thơ đầu xin viết về song tấtThật đơn giản như ái tình e ấpĐể tối ngày gắn chặ mãi ko thôi

Không cố kỉnh thiếu nhau trên bước đường đờiDấu mỗi chiếc tại một bên phải tráiNhưng I-LOVE-YOU ở hầu hết điều ngược lạiTôi mù quáng trong cuộc tình ngang tráiThỏ gục đầu trước trước vạc súng thợ săn

Dấu mai này tôi gồm chết nhăn răngXin kiếp sau vẫn được gia công chiếc tấtDù biết yêu thương “không liệu có còn gì khác để mất”Chỉ cần ở kề bên có mẫu thứ nhị kia………